"Anh ta chắc chắn đã giở trò gì đó."

"Chuyện sau đó, khụ, ba cũng biết rồi đấy, anh ta đưa con đến khách sạn. Lúc đó con chưa say hẳn nên đánh cho anh ta một trận tơi bời."

Cao Cố Sanh nhìn Cao Thệ bỏ múi quýt cuối cùng vào miệng rồi dõng dạc tóm tắt lại toàn bộ sự việc.

"Tóm lại là, con coi nó là anh em, nó lại muốn ngủ với con!"

"Con..." Đầu Cao Thệ hơi đau, anh đoán chắc mình bị cảm rồi. Anh xoa xoa trán qua loa rồi nói tiếp, "Cái cậu Ôn khóa trên của con là thế nào? Sao con lại dính vào cậu ta?"

Từ nhỏ Cao Cố Sanh biết, mình đặc biệt dễ chiêu dụ những kẻ kỳ quặc.

Cậu vốn không quan tâm đến ngoại hình, để trừ hậu họa, cậu dứt khoát cắt một kiểu đầu như chó gặm, cạo luôn lông mày, lại đeo thêm cặp kính to đùng che gần nửa khuôn mặt, che tiệt cái vẻ ngoài dễ gây họa của mình.

Sau đó, xung quanh quả nhiên yên tĩnh hơn hẳn, ông bố chuyên đi dẹp ong bướm cho cậu cuối cùng cũng được nghỉ ngơi vài năm.

Cao Cố Sanh luôn đắc ý với sáng kiến này của mình. Cậu nói những người bạn mà cậu kết giao được khi mang bộ dạng này đều là những người bạn chân thành, không màng vẻ bề ngoài.

Và sự thật đúng là như vậy. Những người có thể nhìn xuyên qua vẻ ngoài tầm thường, quê mùa, gần như luộm thuộm để thấy được tâm hồn thú vị của cậu cuối cùng đều trở thành bạn bè chí cốt.

...Dù Cao Thệ vẫn nghi ngờ chẳng qua là thằng con mình lười chưng diện mà thôi.

Lên đại học, Cao Cố Sanh vẫn giữ nguyên tạo hình này nhưng lại bất ngờ lọt vào mắt xanh của anh khóa trên Ôn Lương. Cao Cố Sanh và Ôn Lương vừa gặp đã thân, cậu tưởng mình lại sắp có thêm một người bạn tốt, nào ngờ lại xảy ra chuyện sau đó.

Cao Cố Sanh phiền não vò đầu, "Con cũng không biết sao Ôn Lương lại ra tay với con nữa, chẳng lẽ trong lúc con không để ý, anh ta nhìn thấy mặt con rồi?"

Cậu vén phần tóc mái lên, để lộ cặp lông mày bị cạo nham nhở. “Ba, ba xem lông mày của con này, lần này cạo chưa đủ chất chơi sao?”

Cao Thệ nhìn kỹ mới thấy, một bên lông mày thì bị cạo mỏng dính, còn xếch ngược lên như muốn rạch toạc bầu trời. Bên kia lại cạo thành hình bầu dục, đầu mày rủ xuống, cứ như muốn đè bẹp cả mặt đất.

Chưa dừng lại ở đó, chủ nhân của cặp lông mày này vì muốn cho “tế bào nghệ thuật” của mình có đất dụng võ, còn cẩn thận lấy chì kẻ mày tô đi tô lại bên cụp xuống, ra sức biến nó thành phiên bản sống động của... Cậu bé bút chì.

Cao Cố Sanh vừa ngẩng đầu lên, đôi môi xúc xích được cố tình tô vẽ dưới sống mũi cao thẳng cũng lộ ra, khiến người ta bất giác nhớ đến Tây Độc trong phim Đông Thành Tây Tựu.

Cao Thệ chỉ liếc một cái đã thấy mắt mình như bị "bạo hành".

Cao Thệ: Bỏ xuống, bỏ xuống, mau bỏ xuống ngay!

Gương mặt này chỉ có thể dùng một từ để hình dung.

Thảm không nỡ nhìn.

Nhưng lúc Cao Thệ xông vào khách sạn bắt gặp hai người, những thứ linh tinh vẽ trên mặt Cao Cố Sanh đã được lau sạch. Ngay cả cặp lông mày bị cạo nham nhở cũng không che được nét đẹp của cậu.

Cao Thệ day day thái dương, nghĩ đến một khả năng khác.

Lớp "ngụy trang" của Cao Cố Sanh bắt đầu mất tác dụng rồi.

Anh ngẩng đầu, nhìn con trai lại cầm một quả quýt lên bóc. Những ngón tay thon dài, trắng trẻo lướt đi linh hoạt, khi lột vỏ quýt lại mang một vẻ quyến rũ khó tả.

Những mảnh ký ức rời rạc bất chợt ùa về, khiến Cao Thệ giật bắn người. Một cảm giác đè nén khó tả trào lên trong lòng, ngay sau đó là cơn đau đầu dữ dội ập đến.

“Ba, ba sao thế? Lại đau đầu à?”

Cao Cố Sanh vội vàng đặt quả quýt xuống, chạy mấy bước đến ngồi xổm bên cạnh Cao Thệ.

Cao Thệ bỏ tay đang xoa trán xuống, thấy con trai mình lo lắng ra mặt, liền hỏi: "Ba, có phải ba lại 'tới tháng' rồi không?"

Ông bố nén giận, nhẩm đi nhẩm lại hai lần "con mình đẻ, con mình đẻ", cuối cùng cũng không giáng cho nó một cái tát.

Anh đặt tay lên đầu Cao Cố Sanh, xoa mạnh hai cái như đang vò đầu chó, "Không sao."

"Ba biết tại sao Ôn Lương lại để ý đến con rồi, nhưng nguyên nhân cụ thể vẫn cần tìm đạo trưởng xác nhận lại. Mấy ngày này xin thầy cô nghỉ học đi."

Mái tóc bị vò rối vểnh lên, để lộ một vệt máu bên tai, đó là vết xước khi cậu ẩu đả với Ôn Lương. Xung quanh vết xước đã thâm tím, trên làn da trắng của cậu lại càng trông buốt mắt.

Tay Cao Thệ khựng lại. Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của Cao Cố Sanh, anh kéo cậu đứng dậy, ấn đầu cậu vào lòng mình xoa xoa tóc.

"Sợ không?"

Cao Cố Sanh vốn định nói vài câu đùa cho không khí vui vẻ lên, hoặc cười hì hì cho qua chuyện.

Cậu biết vì chuyện của mình mà ba đã lâu không được nghỉ ngơi tử tế, cậu không muốn làm ba lo lắng thêm. Nhưng nói cho cùng, cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ. Khi đầu vùi vào lòng ba, nỗi tủi thân ở khách sạn và nỗi sợ hãi suýt bị xâm hại bỗng ập đến.

Cậu dúi đầu sâu hơn vào lòng ba như một con đà điểu gặp nguy hiểm, lén lút rơi hai giọt nước mắt.

Nhưng một lúc sau, cậu hít một hơi thật sâu, rút đầu ra khỏi lòng Cao Thệ như nhổ củ cải. Mái tóc xù vểnh lên tứ phía như một con nhím biển.

Mắt cậu không hề sưng đỏ, khóe mắt cũng không vương giọt lệ nào. Cậu cười toe toét như kẻ vô tâm vô phế, để lộ hàm răng trắng bóng. "Ba nói gì thế!"

"Trước mặt ba đây chính là đai đen Taekwondo, chuyên gia Muay Thái, người hâm mộ kỳ cựu của Thái Cực Quyền, bậc thầy thuật phòng thân, tám lần vô địch giải đấu tự do không giới hạn con trai của đội trưởng Cao đó! Cái loại gà mờ như Ôn Lương, con đấm một phát chết một thằng!"

Cao Thệ vỗ một cái lên đỉnh đầu Cao Cố Sanh: "Mày xưng 'ông' với ai đấy?!"

Cao Cố Sanh lủi đi như một làn khói, trước khi đi còn không quên tiện tay chôm một quả quýt. "Ba, con đi xin thầy nghỉ học đây!"

"Cút nhanh cút nhanh."

...

Sau khi Cao Cố Sanh đi, Cao Thệ ngả người ra ghế sofa, rút một điếu thuốc từ trong bao.

Anh không châm lửa, chỉ ngậm nó trên môi, gõ nhẹ vào chiếc đồng hồ đeo ở tay trái.

Đây là một chiếc đồng hồ cơ, mặt và dây đều bằng bạc trắng, trông hết sức bình thường, không khác gì mấy loại mua ở lề đường vài chục nghìn.

Thế nhưng dưới cú gõ nhẹ của Cao Thệ, chiếc đồng hồ nhanh chóng biến hình. Nơi vốn là núm vặn chỉnh giờ nứt ra để lộ một cổng USB. Mặt đồng hồ sáng lên, một biểu tượng mặt cười hiện ra.


 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play