"Phản bội tình yêu của em~ lén lút sau lưng em~ biết được sự thật, nước mắt em tuôn rơi!"

Tiếng chuông điện thoại được vặn to hết cỡ bỗng rền vang làm Ôn Lương giật nảy mình khiến thứ gì đó đang cứng đến phát đau suýt nữa thì mềm nhũn.

Anh lạnh mặt lôi chiếc điện thoại của cậu thiếu niên ra. Điện thoại mới vài phút trước còn được bảo là hết pin tắt nguồn, giờ rõ ràng vẫn còn hơn nửa vạch.

"Số lạ à?" Ôn Lương cười khẩy một tiếng rồi dập máy, nghĩ ngợi một lát rồi dứt khoát tắt luôn nguồn điện thoại.

Anh cúi xuống gần cậu thiếu niên, vuốt ve gò má cậu, giọng nói ngọt ngào như kẹo bông gòn tẩm mật.

“A Sanh, đợi anh, em sắp là của anh rồi... Anh sẽ đối xử tốt với em.”

"Đội trưởng Cao, sao thế?" Thường Dương nhận lấy điện thoại, ngạc nhiên nhìn người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát.

Cao Thệ day day trán, "Thằng nhóc cúp máy rồi, nó không nghe số lạ."

"Ờ..." Thường Dương thầm nghĩ thảo nào lần này đội trưởng gọi điện nhanh thế. "Đội trưởng, hay anh đổi điện thoại đi, cái của anh chắc phải cho vào viện bảo tàng được rồi đấy. Đổi sang loại của em này, hoặc của cô bé Trang cũng được."

"Viện bảo tàng?" Cao Thệ nhìn chiếc "Nokia" của mình, lắc đầu. "Cái này bền, pin xài được cả tuần, tôi thấy dùng tốt mà." Anh lại liếc sang chiếc Xiaomi của Thường Dương, "Cái của cậu màn hình to quá, dùng không tiện."

Nhìn vạch pin của Thường Dương chỉ còn năm mươi phần trăm, anh bồi thêm một câu, "Tốn pin quá."

Thường Dương nhìn chiếc điện thoại không biết đã theo đội trưởng bao nhiêu năm, khóe miệng giật giật.
Rốt cuộc đội trưởng đã "khai quật" được món đồ cổ này ở đâu ra vậy, quan trọng là trông nó còn khá mới, cứ như vừa mua tuần trước.

"Đội trưởng xem này, anh dùng điện thoại đó nên hay quên sạc, cái của em ngày nào cũng sạc một lần, đảm bảo sẽ nhớ. Lỡ sau này lại như lần này, không liên lạc được với thằng bé thì sao?"

Cao Thệ im lặng một lúc, dường như đã bị thuyết phục.

Bộ đàm đột nhiên vang lên, Cao Thệ bắt máy, ánh mắt trầm xuống.

“Đi!”

Ôn Lương để trần nửa thân trên từ phòng tắm bước ra, nhìn người trên giường, ánh mắt dịu lại.

Anh chống tay hai bên người cậu thiếu niên, ánh đèn bị che khuất khiến cậu nằm gọn trong bóng của anh. Như thể, cả người cậu thiếu niên này hoàn toàn thuộc về anh.

Thuộc về anh.

Ôn Lương từ từ cúi người xuống, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt.

Ngay vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, đôi mắt cậu thiếu niên bỗng mở bừng!

Sắc lạnh như sao băng.

Ôn Lương còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe một tiếng "RẦM" long trời lở đất, một người đàn ông cao mét tám lăm như anh lại bị đánh bay lên không trung!

Một cảnh tượng mà nếu Newton có thấy cũng phải câm nín, còn Hassan* thì chỉ biết khóc ròng.

Ánh mắt thiếu niên đầy hung dữ, ngay khoảnh khắc Ôn Lương vừa tiếp đất, cậu lật người ngồi đè lên, đấm tới tấp không chút nương tay, đánh cho chàng hotboy trường Đại học Kinh Đô mà bao nữ sinh mê mẩn phải tối tăm mặt mũi.

“Cho mày chừa cái tội bỏ thuốc ông!”

“Cho mày chừa cái tội dám nhắm vào hoa cúc nhỏ của ông!”

"Ông đây còn coi mày là anh em, thế mà mày lại muốn lên giường với ông á?!"

Ôn Lương bị đánh cho một trận tơi bời, muốn phản kháng nhưng không thể phớt lờ những cú đấm như muốn hủy dung mình, cuối cùng lại bị một thằng nhóc thấp hơn mình cả cái đầu đè bẹp dí.

Mượn cơn say rượu, cậu thiếu niên hả giận xong thì đứng dậy định đi nhưng lại phát hiện cơ thể mình mềm nhũn trở lại, nhất là đôi chân, mềm oặt không dùng được chút sức nào. Xem ra chút sức lực vừa dồn nén được đã sắp cạn kiệt. Cậu thầm nghĩ không ổn, nhìn xung quanh, trong lúc cấp bách liền giật lấy ga trải giường, trói chặt hai tay Ôn Lương lại...

“RẦM!”

Tiếng cửa bị đạp tung.

“CẠCH!”

Tiếng một bước chân dứt khoát.

“Đệt!”

Tiếng gầm giận dữ.

"Đội chống tệ nạn đây! Tất cả ôm đầu ngồi xổm vào góc tường!"

Giọng nói... quen quen...?

Thiếu niên nghe thấy tiếng quát này liền rùng mình một cái, lại nhìn xuống người đang bị mình đè, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, còn bị mình trói chặt hai tay. Cả người cậu lại run lên bần bật.

Cậu run rẩy ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Cao Cố Sanh nhìn gương mặt của Cao Thệ, nhìn nó từ kinh ngạc dần chuyển sang đen sì, đen sì, rồi đen kịt... Cậu cảm thấy đời mình chắc là sắp toang rồi.

Cao Cố Sanh trăm đường không thể giải thích. Cao Cố Sanh run lẩy bẩy muốn khóc không ra nước mắt.

Ngàn lời muốn nói hóa thành một tiếng gọi lí nhí.

"Ba..."

...

Cao Thệ: Ngàn vạn lần không ngờ, lần đầu tiên đi bắt tệ nạn, lại bắt trúng con trai mình.

Trên một chiếc bàn, hai người ngồi đối diện.

Cao Thệ khoanh tay, vắt chéo chân, từ trên cao nhìn xuống thằng con quý tử vừa được anh "bảo lãnh" từ đồn cảnh sát về.

"Nói đi, rốt cuộc là thế nào?"

Cao Cố Sanh ủ rũ cúi đầu, mái tóc dày che kín mắt như một cây cải thảo héo rũ. "Con cũng không biết sao nữa."

Cao Thệ đập bàn một cái, mấy quả quýt trên bàn nảy tưng tưng. "Không biết sao nữa mà lại ở trong khách sạn?"

Nhắc đến chuyện này, Cao Cố Sanh lập tức hết ủ rũ. Cậu cũng đập bàn theo... à không, cậu nhanh tay chộp lấy một quả quýt.

Cậu vừa bóc quýt vừa nói, "Con mà tóm được cái thằng chó má đó..."

“Bốp!”

Lần này, bàn tay của Cao Thệ giáng xuống đầu Cao Cố Sanh.

"Không được nói bậy!"

“Á! Đau chết con, ba!”

Cao Cố Sanh vò vò đầu, mái tóc dày bị vén lên, để lộ một gương mặt khiến người ta phải nín thở.

Cậu chẳng hề hay biết, lột một múi quýt đã sạch xơ trắng rồi nịnh nọt dâng lên cho Cao Thệ.
"Ba, ba ăn quýt đi."

Thấy Cao Thệ nhận lấy quả quýt, Cao Cố Sanh mới nghiêm túc trở lại. "Thật ra hôm nay là sinh nhật của Ôn Lương, cậu ấy mời rất nhiều bạn đến dự tiệc."

"Tửu lượng của con ba cũng biết mà, rượu trắng hai cân chỉ đủ khai vị... nhưng lần này con mới uống nửa ly bia đã thấy choáng váng, không còn sức lực gì nữa."

"Con có để ý, bia đó được rót ra từ cùng một chai. Bạn học ngồi cạnh con uống không sao, mà một mình con uống vào lại say."

*Hassan là một meme nổi tiếng trong cộng đồng game đối kháng, chỉ những người chơi than khóc khi bị đối thủ dùng combo áp đảo.
 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play