Cung Vọng Hành ra ngoài đắp người tuyết cùng Tiểu Nguyện Nguyện. Cậu cũng quấn mũ, khăn, găng tay, còn đeo thêm một cái khẩu trang quyết không để gió lạnh thổi vào mặt.
Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, nhiệt độ rất thấp những dấu chân nhỏ mà Tiểu Nguyện Nguyện để lại lúc đến đã bị tuyết phủ lấp.
Tiểu Nguyện Nguyện thích cảm giác giẫm lên tuyết, một bước một cái hố, thú vị vô cùng. Giẫm được vài bước, bé liền nằm xuống tuyết dang tay dang chân quơ quào. Chính là cảm giác này. Vì ở khu trượt tuyết, được chơi cùng các ba rất vui nên bé có ấn tượng rất tốt về tuyết.
Cung Vọng Hành cầm chiếc xẻng nhỏ, rất nghiêm túc đắp người tuyết. Đối với cậu, đắp người tuyết là một nhiệm vụ, đắp xong là có thể về nhà. Cậu hỏi Tiểu Nguyện Nguyện: “Em muốn người tuyết to cỡ nào?”
Tiểu Nguyện Nguyện từ trong tuyết ngồi dậy, dang tay ra hiệu: “To bằng… Nguyện Nguyện!”
Vậy là một người tuyết nhỏ. Đơn giản, có thể đắp xong nhanh để về nhà.
Nhưng Tiểu Nguyện Nguyện lại ở bên cạnh gây khó dễ cho Cung Vọng Hành. Bé và Một Một nô đùa trong tuyết, một chó một bé đuổi nhau, chạy vòng quanh Cung Vọng Hành.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT