Cố Tà Phong tiếp tục giả chết, không một tiếng động.
Tiểu Nguyện Nguyện liền chuyển mục tiêu sang Bạch Thanh Niên. Bé xoay người, ngồi phịch lên mặt Cố Tà Phong, gọi Bạch Thanh Niên: “Ba ơi! Dậy đi! Chơi tuyết! Là tuyết đó ạ!”
Bạch Thanh Niên cũng giả chết, thời tiết này ngủ thật quá thoải mái, ngày nghỉ phải ngủ cho đã.
“Nguyện Nguyện, chơi tuyết! Ba, đưa Nguyện Nguyện! Chơi tuyết!”
Hai người lớn đều không chịu dậy, Tiểu Nguyện Nguyện có vùng vẫy cũng vô ích.
Cuối cùng, cô giúp việc đến mặc quần áo cho bé, mặc xong, ăn sáng xong, cô đưa bé đi chơi tuyết.
Ban đầu bé chơi cùng chó trong sân vườn nhỏ của nhà. Nhưng chẳng mấy chốc Tiểu Nguyện Nguyện không còn thỏa mãn, bé muốn đi tìm anh Hành. Từ sau khi được ăn một miếng mì xào của anh Hành ở khu trượt tuyết, bé đã không còn sợ anh nữa. Hôm qua anh Hành còn giúp bé gọi điện hỏi chú Cung, trong lòng Tiểu Nguyện Nguyện, bây giờ anh Hành là người tốt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT