Bé không ăn hết cả chiếc bánh. Đây là bánh của anh Hành, nếu bé ăn hết thì anh chẳng còn gì. Nghĩ vậy, bé ăn được một nửa liền đưa trả lại cho Cung Vọng Hành: “Cho anh này. Cái này là của anh.”
Cung Vọng Hành liếc nhìn miếng bánh bị gặm nham nhở, trong lòng hơi chán ghét. May mà vẻ mặt cậu trời sinh lạnh lùng nên không để lộ ra ngoài. Vốn không thích ăn thứ này, huống chi lại còn bị gặm dở.
“Em ăn đi, anh không ăn đâu.”
Tiểu Nguyện Nguyện vẫn còn tiếc hùi hụi. Phải biết rằng đang ăn ngon mà dừng lại là một chuyện không hề dễ dàng. Bé chưa đến tuổi suy nghĩ nhiều nghe Cung Vọng Hành nói không ăn liền tin là thật.
Đôi mắt bé sáng rực lên: “Thật không ạ?”
Cảm giác như vừa tìm lại được kho báu đã mất.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT