May mắn sao, lần này họ đi cùng nhà họ Cung. Cung Tuế Thành định nhân dịp nghỉ lễ đưa gia đình đi trượt tuyết, thế là hai nhà hẹn nhau đi chung. Cuối cùng, tất cả lên chuyên cơ riêng của nhà họ Cung để đến khu trượt tuyết.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Nguyện Nguyện được đi máy bay.
Bé mặc một chiếc áo phao màu hồng, đội mũ, quàng khăn, cả người tròn vo được ba bế lên máy bay. Nhóc con rất sợ lạnh. Bé tí tuổi đã biết rụt cổ trong mùa đông giá rét. Đôi tay dù đeo găng vẫn cứ phải đút vào túi áo. Khăn quàng thì phải che kín nửa mặt, cản được tí gió lạnh nào hay tí đó.
Nhưng trong máy bay lại ấm, mặc nhiều quá thành ra nóng. Nhóc con liền nhờ người lớn cởi bớt đồ. Áo khoác, áo len dày, áo len mỏng, áo gi-lê, áo sơ mi nỉ, áo lót cotton. Tổng cộng sáu lớp áo dày cộp trông bé không khác nào quả bóng. Tay bé cứng đờ không gập lại được. Lỡ mà ngã sấp mặt về phía trước, chắc mặt cũng chẳng chạm đất nổi.
Bạch Thanh Niên cởi giúp con hai lớp áo len. Tiểu Nguyện Nguyện thấy dễ chịu hơn hẳn, bé cử động tay một chút: “Lúc nãy tay con… suýt nữa… không đút vào túi được luôn á!”
Nhóc con béo lên trông thấy, nhìn từ đằng sau mềm mại, tròn trịa y như một cục bột nếp.
Chung An Gia nhìn dáng vẻ của bé mà thích mê: “Nguyện Nguyện cho chú Chung bế một cái được không?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT