Đừng nói Bạch Thanh Niên ngay cả Cố Tà Phong cũng thấy căng thẳng. Câu trả lời này sẽ trực tiếp thể hiện thái độ của mẹ Cố. Dù bà không nỡ nói lời nặng nhẹ trước mặt trẻ con nhưng với hai người ba đây là lần đầu bà tỏ rõ lập trường về chuyện nhận con nuôi.
Chẳng ai ngờ, mẹ Cố nói gần như không chút do dự: “...Thích chứ, đương nhiên là thích rồi.”
Nói xong chính bà cũng ngạc nhiên. Sao mình lại bày tỏ thái độ dễ dàng đến vậy, không có chút đắn đo nào. Không được, không được. Bà nhìn sang Cố Tà Phong và Bạch Thanh Niên, lát nữa phải tìm cách nói thêm gì đó.
Nhưng mẹ Cố chưa kịp nghĩ ra, Nguyện Nguyện đã cười toe toét, dang hai tay về phía bà, giọng nũng nịu ngọt mềm: “...Bà ơi, bế...”
Thế là mẹ Cố quên bẵng mình định nói gì, cứ thế bế trái đào nhỏ vào lòng.
Nhìn gần lại càng đáng yêu hơn. Mặt bé bụ bẫm, người cũng mềm mại thơm tho, bế lên nhẹ tênh mà ấm áp.
Mẹ Cố không thể nào ghét nổi, thật sự không thể ghét nổi.
Suy nghĩ trong lòng bà thay đổi. Nhận nuôi một đứa trẻ thì đã sao, nhà họ Cố mỗi năm chi bao nhiêu tiền cho từ thiện, nhận nuôi một đứa có thấm vào đâu. Một bé ngoan thế này, thêm mười đứa nữa nhà họ Cố cũng nuôi nổi.
Mẹ Cố sờ sờ má bé, thật mềm thật mịn được chăm thật tốt.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play