Bạch Thanh Niên bất giác mỉm cười, ba mẹ Cố cũng bị cậu nhóc này chọc cho vui lây.
Không khí nhờ thế mà ấm lên hẳn.
Nguyện Nguyện chẳng thấy câu trả lời của mình có gì không ổn. Bé có nói sai đâu, bé đúng là đang “mấy tuổi” còn gì.
Nhưng thấy người lớn cứ nhìn mình mãi không nói, bé đâm ra ngại lẽ nào mình trả lời sai thật rồi? Lúc nãy bé nhất thời không nhớ ra mình mấy tuổi chứ đâu có cố ý.
Thế là Nguyện Nguyện rúc vào lòng Bạch Thanh Niên, ngồi phịch xuống đùi anh rồi úp mặt vào ngực không muốn gặp ai nữa. Nhưng bé càng muốn trốn, người lớn lại càng muốn ngắm.
Vốn dĩ bé là chú vẹt nhỏ biết pha trò, màn ra mắt vừa rồi quá ấn tượng nên giờ đây ông bà Cố đều rất tò mò về bé. Thấy bé quay người trốn, hai ông bà liền cất lời: “Trốn làm gì thế, để ông bà xem kỹ nào.”
Cố Tà Phong bèn bế thốc bé con vào lòng mình cho gần ông bà hơn. Hắn nói: “Không sao đâu, Nguyện Nguyện nói chuyện với ông bà đi con.”
Lời này Cố Tà Phong nói ra là hợp nhất, từ miệng Bạch Thanh Niên thốt ra hẳn sẽ mất đi ý vị ban đầu. Cảm nhận được sự tinh tế của người yêu, Bạch Thanh Niên thấy lòng mình vững hơn nhiều.
Nguyện Nguyện vẫn còn buồn vì nghĩ mình trả lời không tốt, bé ôm cổ Cố Tà Phong rồi nhìn sang ba mẹ Cố: “...Cháu, cháu năm nay, ba tuổi hơn ạ.”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT