Bé vẹt biến mất một cách bí ẩn ấy chính là Nguyện Nguyện.
Bé không phải là chú vẹt thường, mà là một chú vẹt thần kỳ biết dùng phép thuật.
Lẽ ra, những bé vẹt biết phép thuật không nên xuất hiện ở nơi con người sinh sống, mà phải bay lên trời. Nhưng bé Nguyện Nguyện chỉ vừa mới nở, bản tính lại tò mò, hiếu động, chưa từng lên trời cũng chưa một lần đặt chân xuống trần gian, nên cứ thế ngơ ngác bay một mình đến thế giới loài người.
Chỉ tiếc vận may của bé vẹt nơi trần thế chẳng được tốt cho lắm. Bé còn chưa kịp vui mừng vì có thêm bạn chim mới đã bị mấy đứa trẻ nghịch ngợm dùng đá ném gãy cánh.
Lông vũ non nớt bị gãy, bé vẹt từ trên cây rơi "bịch" xuống đất, không sao bay lên nổi nữa.
Thấy bé rơi xuống, đám trẻ kia còn định xông vào bắt.
May sao đúng lúc đó Bạch Thanh Niên và Cố Tà Phong đi ngang qua. Cố Tà Phong đuổi đám trẻ đi, còn Bạch Thanh Niên thì nhặt bé con đang nửa sống nửa chết lên, cả hai đưa bé đến bệnh viện thú y gần nhất. Vết thương không lấy đi cái mạng nhỏ của bé. Được mang về nuôi vài hôm, bé khỏe lại và có thể bay lượn như xưa.
Khi lành lặn rồi, bé vẹt nên rời đi. Nhưng hạt kê mà hai bố cho ăn ngon quá, không chỉ có hạt kê mà còn có cả hạt dẻ và hoa quả cắt nhỏ nữa. Bé con vô dụng bị đồ ăn của loài người chinh phục, không nỡ đi mất.
Với bản tính đơn thuần, bé vẹt nào đâu biết con người khi nhận nuôi động vật nhỏ thường không kìm được mà xem chúng như con mình. Nghe Bạch Thanh Niên và Cố Tà Phong gọi mình là "bé cưng", còn thường xuyên dạy bé gọi "ba ba", bé cứ ngỡ họ thật sự xem mình là con.
Bé vẹt biết ơn nghĩa, cảm thấy mình nên giúp hai người thực hiện tâm nguyện, trở thành đứa con thật sự của họ.
Vào một đêm trăng thanh gió mát, chú vẹt thần kỳ bắt đầu thi triển phép thuật, biến mình thành một em bé loài người.
Nhưng chưa kịp thành công, bé đã gọi vị Hạc tiên vốn có nhiệm vụ đưa bé lên trời.
Hạc tiên đã tìm bé rất lâu, cuối cùng cũng lần ra được vị trí khi bé sử dụng phép thuật.
Biết được ý định hoang đường của bé vẹt nhỏ, Hạc tiên cố gắng khuyên can: "Nếu trở thành con của loài người, con sẽ không bao giờ lên trời được nữa đâu."
Bé vẹt đáp: "Chíp chíp chíp!"
Con không lên trời nữa đâu! Họ đã cứu con, con muốn báo đáp, muốn làm con của họ.
Họ nhà hạc vốn trọng ơn nghĩa, nghe bé vẹt muốn báo đáp, Hạc tiên liền không ngăn cản nữa: "Nhưng con không thể tùy tiện trở thành con của loài người được, việc này có điều kiện."
Bé vẹt nghiêng đầu: "Chíp?"
"Mà còn là những điều kiện rất khắt khe, con không làm được đâu."
Bé vẹt ưỡn tấm ngực nhỏ của mình ra: "Chíp!"
Con làm được mà!
Thấy bé kiên quyết, Hạc tiên ngập ngừng một lát rồi nói: "Thứ nhất, ở đây, con tuyệt đối không được để lộ thân phận thật của mình. Một khi bị phát hiện, ký ức của họ sẽ bị xóa đi, còn con thì buộc phải rời xa họ."
"Chíp!"
"Thứ hai, con phải khiến họ chấp nhận con, công nhận con là con của họ trong vòng nửa năm. Nếu không làm được, con sẽ không được ở lại đây, cũng chẳng thể lên trời được nữa, mà sẽ biến mất khỏi thế gian này mãi mãi."
Biến mất vĩnh viễn, nghĩa là chết. Điều này thật đáng sợ đối với một chú vẹt nhỏ chỉ vừa mới nở.
"Chíp…"
"Điều kiện này rất đáng sợ, nhưng con là vẹt, họ là người, đây là quy tắc phải tuân theo." Hạc tiên nhìn bé, "Thôi, con vẫn nên theo ta về đi. Thế giới loài người nguy hiểm lắm, chúng ta không nên ở lại quá lâu."
"Chíp…"
Bé vẹt buồn rười rượi, không ngờ điều kiện để làm con người lại khắc nghiệt đến vậy. Thật ra bé vẹt chẳng biết nửa năm là bao lâu, bé chỉ bị dọa bởi việc sẽ biến mất mãi mãi mà thôi.
"Con người rất dễ thay lòng đổi dạ, mỗi năm có biết bao nhiêu chú chim nhỏ vì thế mà biến mất đấy." Hạc tiên cố tình dọa bé, "Vậy nên chúng ta về thôi."
"Chíp…"
Vỗ nhẹ đôi cánh, chiếc lồng chim không thể nhốt được chú vẹt biết phép thuật. Nguyện Nguyện bay ra ngoài, có vẻ như sắp theo Hạc tiên về thật.
Nhưng lòng vẫn còn do dự, bay ra khỏi cửa sổ chưa được bao lâu, Nguyện Nguyện dừng lại giữa không trung.
Lẽ nào cứ thế này mà đi thật sao? Bé vẹt có chút không nỡ. Hai người họ rất thích mình, còn gọi mình là bé cưng, ngày nào cũng chuẩn bị cho mình hạt kê sạch sẽ, hoa quả tươi ngon. Bé thích Bạch Thanh Niên, mà cũng thích hạt kê. Bé không nỡ rời xa ngôi nhà của hai ba, cũng không nỡ rời xa hạt kê.
"Sao thế?"
“Chíp chíp…”
Con không muốn đi, họ thích con lắm, chắc chắn sẽ chấp nhận con nhanh thôi.
"Con chắc chứ? Nếu thất bại, con sẽ biến mất vĩnh viễn đấy."
"Chíp!"
Dù sợ hãi, nhưng bé vẹt vẫn muốn thử một lần. Hai bố thích bé lắm, chắc chắn sẽ rất vui khi bé có thể biến thành một em bé loài người.
"Một khi đã làm, sẽ không có đường lui đâu."
"Chíp chíp!"
Dù trong lòng không chắc lắm, bé vẹt vẫn ưỡn ngực, ra vẻ tự tin tràn trề.
Không sao đâu, bé vẹt tự an ủi mình, lúc mình còn là một chú chim mà hai bố đã thích thế rồi, còn gọi mình là bé cưng, cho mình ăn hạt kê. Nếu mình thật sự trở thành một em bé loài người, chắc chắn hai bố sẽ càng thích hơn, nhất định sẽ nhanh chóng xem mình là con của họ thôi.
Bé vẹt không tài nào ngờ được, kết cục bé bị hai người ba loài người quấn trong chiếc chăn nhỏ rồi mang đến đồn cảnh sát.
Vừa hóa thành người, bé vẹt vẫn chưa nói sõi tiếng người, chỉ biết "ba ba ba". Nhưng hầu hết những gì người lớn nói bé đều có thể hiểu được. Bé biết sau đó chú cảnh sát đã hỏi gì và Cố Tà Phong đã trả lời ra sao.
Lúc ấy, nghe Cố Tà Phong nói: "Thằng bé thật sự không phải con của chúng tôi, cũng chẳng biết từ đâu ra, nửa đêm nửa hôm thế này đúng là dọa người thật."
Lời này của Cố Tà Phong khiến trái tim bé Nguyện Nguyện tan nát. Không thích bé thì thôi, lại còn bảo bé đáng sợ nữa chứ, tim bé vẹt suýt thì vỡ tan thành trăm mảnh.
Đến lúc Bạch Thanh Niên định giao bé cho chú cảnh sát, bé vội níu chặt lấy áo anh không buông: "…Ba, ba!"