Cô không hút thuốc, tửu lượng kém nhưng vẫn có thể uống chút rượu, thi thoảng ngồi cùng Ôn Sùng Nguyệt cũng không sao. Cô không giỏi nấu nướng, gần như chẳng mấy khi vào bếp. Để tiết kiệm thời gian, cô thường gọi đồ ăn ngoài hoặc ra tiệm ăn cho tiện.

Nếu mọi chuyện thuận lợi, sau khi tìm được công việc mới, cô muốn nuôi một bé mèo.

Càng trò chuyện, Hạ Kiều càng cảm thấy mình lép vế. Cô tự xét lại bản thân, rồi buồn bã nhận ra dường như chẳng có ưu điểm nào thật nổi bật. Nhưng Ôn Sùng Nguyệt vẫn luôn mỉm cười, có vẻ rất hứng thú với những điều cô chia sẻ.

Cô có chút ngượng ngùng: “…Nói đi nói lại, hình như em chẳng giúp được gì cho anh cả.”

“Những gì anh cần, em đều có một cách hoàn hảo,” Ôn Sùng Nguyệt nói. “Em trẻ trung, thông minh, đó đều là những điều vô giá.”

“Em không giỏi việc nhà, cũng không khéo xử lý mấy chuyện lặt vặt trong cuộc sống,” Hạ Kiều chủ động bộc bạch. “Ừm… về quan điểm nuôi dạy con cái và nhiều mặt khác thì em khá đồng tình với anh.”

Ôn Sùng Nguyệt hỏi: “Vậy em có muốn cân nhắc đề nghị của anh không?”

Hạ Kiều gật đầu.

Hai người tiếp tục trò chuyện. Chẳng rõ từ lúc nào, chủ đề đã chuyển sang mấy tựa game mà Hạ Kiều đang mê gần đây. Mắt cô sáng lên tức thì, hào hứng kể cho anh nghe đủ thứ thú vị trong các hội nhóm game, rồi cả tỷ lệ rớt đồ tệ đến mức nào…

Cô còn cẩn thận giải thích cho anh vài thuật ngữ chuyên môn. Nói một hồi lâu, Hạ Kiều chợt khựng lại, ngập ngừng hỏi: “Anh có thấy mấy chuyện này nhàm chán không?”

“Không,” Ôn Sùng Nguyệt đáp. “Rất thú vị. Cảm ơn em giúp anh biết thêm nhiều điều.”

Bàn tay đang siết chặt của Hạ Kiều dần thả lỏng.

Cô thấy nhẹ nhõm hơn, mỉm cười, đôi mắt cong cong: “Em cũng cảm ơn anh.”

Lúc ra về, tuyết bắt đầu bay lất phất. Ôn Sùng Nguyệt lái xe đến, nhà anh cũng không xa. Không phải giờ cao điểm nên đường về khá thoải mái. Hạ Kiều ngồi ghế phụ, không khí trong xe rất sạch sẽ, không có mùi da ghế dễ gây đau đầu, không có mùi nước hoa nồng nặc, càng không có dấu vết của khói thuốc hay rượu, chỉ thoang thoảng mùi bạc hà mát lạnh, trong trẻo và dễ chịu.

Hạ Kiều vốn nhạy cảm với mùi, chuyện này cô rất để ý. Ngửi thấy mùi khó chịu là lập tức cảm thấy bức bối, như thể đang đi đường thì bị ai đột nhiên tát một cái.

Ôn Sùng Nguyệt rất sạch sẽ, hương trên người anh cũng nhẹ nhàng, thanh mát. Đó là mùi cây cỏ dịu, lẫn chút đắng nhẹ thanh thanh, như cơn gió núi cuối hạ đầu thu, vừa mát lành vừa mang theo dư vị ngọt ngào lắng lại.

Hạ Kiều nói: “Thầy Ôn, thầy còn nhớ không? Lần em học thêm đó, thầy từng đưa em về nhà, hôm ấy trời mưa.”

Ôn Sùng Nguyệt: “Ừm?”

Rõ ràng anh không nhớ, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ cô nói tiếp.

Hạ Kiều ôm chặt cặp, nghiêng mặt nhìn anh: “Lúc đó thầy có nói với em một câu là không cần phải chạy theo đám đông.”

Ôn Sùng Nguyệt bật cười: “Bao nhiêu năm rồi mà em vẫn còn nhớ.”

Hạ Kiều gật đầu.

Cô nói: “Em vẫn luôn muốn cảm ơn thầy, chỉ tiếc là không có dịp.”

Cô lại vô thức dùng kính ngữ. Nhưng lần này, Ôn Sùng Nguyệt không sửa.

Anh đưa Hạ Kiều về đến khu chung cư cô đang thuê. Bạn cùng phòng cô đã về quê ăn Tết, chỉ còn mình cô ở lại. Anh không lên lầu, chỉ đưa cô đến sân trong khu nhà, dừng dưới chân cầu thang rồi lịch sự chúc cô ngủ ngon.

Tối đó, Hạ Kiều ngủ không ngon.

Hôm trước đi trượt tuyết, cô đã hơi cảm lạnh. Không biết có phải tối nay bị "dọa" một trận hay không, mà cứ trằn trọc mãi. Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu bắt đầu đau.

Giang Vãn Quất gọi điện hỏi thăm. Hạ Kiều trả lời bằng giọng nghèn nghẹt, bảo mình đang nhức đầu, muốn ngủ thêm một chút, có gì chiều sẽ kể.

Căn phòng bí bách. Những người về quê ăn Tết phần lớn đã xin nghỉ sớm. Khu này đa phần là người ngoại tỉnh, giờ cận Tết nên ai cũng lần lượt rời đi, khu nhà bỗng vắng lặng hẳn.

Rèm cửa kéo kín, nắng không lọt vào. Hạ Kiều nằm lì trên giường, cơn đau đầu khơi lên một nỗi cô đơn, cô bỗng thấy nhớ nhà.

Nhớ mẹ, nhớ món canh gà thơm phức mẹ hầm.

Cô ngủ thiếp đi. Không biết bao lâu sau thì nghe thấy tiếng chuông cửa. Đoán là Giang Vãn Quất đến, cô lơ mơ xỏ dép ra mở thì thấy Ôn Sùng Nguyệt đang xách hai cái túi, đứng trước cửa nhìn cô ngạc nhiên.

Hạ Kiều tỉnh hẳn.

Phản xạ đầu tiên là muốn đóng sầm cửa lại, nhưng rõ ràng là không thể. Cô khựng tay trên tay nắm, đứng đờ người.

Ôn Sùng Nguyệt vẫn chỉn chu trong sơ mi trắng, quần tây đen, sau lưng là ánh nắng tràn đầy.

Còn cô thì đang mặc chiếc váy ngủ nhăn nhúm, mặt chưa rửa, tóc chưa chải, đầu bù tóc rối.

Cô chợt nhớ đến “Quý cô Maisel phi thường”. Quý cô Maisel từng trang điểm, làm tóc chỉn chu từ trước khi chồng tỉnh dậy. Còn cô thì dám gặp mặt đối tượng xem mắt tiềm năng trong bộ dạng còn chưa tỉnh ngủ.

Cô thầm nghĩ: mình cũng nên viết một cuốn sách, tên là Quý cô Hạ Kiều phi thường.

Sững người một lúc lâu, cuối cùng Hạ Kiều nghe Ôn Sùng Nguyệt nói: “Vãn Quất bảo em ốm nặng lắm.”

Cô lắp bắp: “À, à, cũng… có hơi ốm.”

Cô tránh sang một bên mời anh vào.

Trong lòng thầm cảm thấy may vì mới hôm qua đã gọi người đến dọn nhà theo giờ nên hiện tại mọi thứ vẫn gọn gàng, sạch sẽ.

“Ốm rồi thì đừng gọi đồ ăn ngoài nữa,” Ôn Sùng Nguyệt nói. “Nên ăn chút gì thanh đạm cho dễ tiêu, bồi bổ lại cơ thể.”

Anh mở hộp cơm lần lượt lấy các món ra.

Sườn non hầm bí đỏ, quả bí vàng ươm được khoét rỗng, bên trong là sườn mềm nhừ, điểm vài cọng hành xanh mướt. Canh nấm đuôi bò thơm nức, nước canh sánh. Một phần mì Ý sốt cà chua thịt bằm. Và cả một đĩa nộm trong veo. 

Hạ Kiều không nhận ra là món gì.

Cô quấn mình trong chăn, nhìn thấy cả giỏ hoa quả anh mang theo, lúc này mới muộn màng nhớ ra mình nên tiếp khách. Cô vốn không giỏi giao tiếp, hiếm khi mời ai đến nhà. Cô chỉ có thể cố nhớ lại cách ba mẹ tiếp khách, rồi luống cuống đứng dậy: “À, trong bếp còn ít cherry… để em đi rửa…”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play