Cô tròn mắt: “Ngài còn biết nấu ăn à?”

“Gọi là ‘anh’ được không?” Ôn Sùng Nguyệt cười nhẹ, nửa đùa nửa thật. “Chúng ta đang đi xem mắt, đâu phải họp công việc.”

Tai Hạ Kiều nóng bừng, cô bực bội nghĩ thầm: sáng nay đúng là không nên mặc thêm cái áo giữ nhiệt dày cộp kia.

Ôn Sùng Nguyệt nói: “Anh biết nấu mấy món đơn giản. Sau này có thể lo bữa sáng và bữa tối. Nếu em muốn mang cơm đi làm, anh cũng có thể chuẩn bị cả bữa trưa cho em.”

Hạ Kiều cầm đũa lên, dè dặt hỏi: “Theo anh thì món nào gọi là phức tạp?”

Anh đáp: “Ví dụ như món cà tím. Nhưng nếu em muốn ăn, khi nào rảnh rỗi, có thời gian nghỉ ngơi, anh sẽ thử làm. Chỉ là không dám chắc có ngon không thôi.”

Hạ Kiều mím môi cười rồi gắp một miếng bò lúc lắc.

Ôn Sùng Nguyệt nói chậm rãi: “Anh hiểu việc kết hôn khi chưa có nền tảng tình cảm sẽ khiến em lo lắng. Nên mình có thể từ từ trao đổi về chuyện gia đình, về hôn nhân, cả chuyện con cái nữa.”

Hạ Kiều ngẩng đầu lên.

“Trong sáu năm tới, anh chưa có kế hoạch sinh con. Nếu chẳng may có con ngoài ý muốn, anh sẽ chịu trách nhiệm với tư cách một người cha, một người chồng, cùng em nuôi dạy con.” Anh nhìn cô chăm chú. “Em chấp nhận được không?”

Hạ Kiều gật đầu lia lịa.

Ôn Sùng Nguyệt quan sát nét mặt cô, kiên nhẫn chờ cô nói tiếp.

Anh không vội, chỉ tiện tay rót thêm trà vào tách của Hạ Kiều, dừng lại ở mức bảy phần đúng quy tắc, để chừa lại khoảng trống cho hương trà lan tỏa.

Hạ Kiều hỏi: “Anh có yêu cầu gì với người vợ tương lai không?”

Cô hơi do dự.

Điều kiện của Ôn Sùng Nguyệt thật sự quá tốt. Tuy hai người chưa đề cập đến tiền bạc, nhưng Giang Vãn Quất đã nói trước với cô rằng điều kiện vật chất của anh cực kỳ lý tưởng gần như không thể tìm thấy trên thị trường xem mắt.

Đây cũng là lần đầu tiên Ôn Sùng Nguyệt đi xem mắt.

Thế giới này vốn dĩ không có sự hoàn hảo.

Mà nếu có, thì cũng khó lòng rơi trúng một người chưa chuẩn bị tinh thần gì như cô một đứa mắc chứng sợ xã hội như Hạ Kiều.

Cô trở nên cảnh giác. Dù Ôn Sùng Nguyệt trông giống một người gần như hoàn hảo để kết hôn, cô vẫn muốn xác nhận xem liệu có ẩn giấu điều gì bất thường phía sau không ít nhất là một nhược điểm.

“Có,” Ôn Sùng Nguyệt đáp. “Anh không thể chấp nhận mối quan hệ xa cách kéo dài. Anh cần sự đồng hành và chung thủy từ vợ mình.”

Hạ Kiều nhẹ nhõm, nghiêm túc cam đoan: “Điều đó là lẽ đương nhiên rồi.”

“Và, anh cần đời sống tình dục đều đặn.”

Máy hát đĩa kiểu cũ đang phát một điệu nhạc êm dịu. Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi lên bức bình phong, hắt bóng hình mây lành và hạc tùng được chạm khắc trên mặt gỗ. Căn phòng yên tĩnh, chỉ có một con cá vàng bơi lượn trong bể, chợt quẫy đuôi tạo nên tiếng “bõm” khẽ, gợn nước lăn tăn khiến Hạ Kiều bừng tỉnh.

Cô dè dặt hỏi: “Em… hình như em nghe nhầm gì đó thì phải?”

Ôn Sùng Nguyệt bình thản: “Anh nghĩ là không đâu.”

Hạ Kiều: “…”

Cô ngồi thẳng người, nhưng trong lòng thì rối như tơ vò.

Mới tối qua, cô còn hăng hái cùng bạn bè trong nhóm bàn chuyện “nóng bỏng mắt”, sôi nổi thảo luận mấy cảnh táo bạo trong thẻ nhân vật mới ra của game. Ấy vậy mà lúc này, chỉ cần nghe một câu nói thẳng thắn mà lịch sự, cô đã ấp úng đến mức không biết phản ứng sao cho phải.

Ai rồi cũng là người lớn.

Hạ Kiều tự nhủ.

Nếu Ôn Sùng Nguyệt nhắn tin nói câu đó, có khi cô đã lập tức bắt đầu cuộc thảo luận nghiêm túc rồi. Nhưng không – đây là nói chuyện trực tiếp, là kiểu tình huống mà người sợ xã hội như cô kinh hãi nhất: ở riêng với một người lạ.

Cho dù trong lòng cuộn trào biết bao suy nghĩ, cuối cùng cô cũng chỉ thốt ra được một tiếng “à” lúng túng.

Ôn Sùng Nguyệt thấy rõ sự bối rối của cô, vẫn rất điềm tĩnh: “Anh nghĩ đó cũng là yếu tố cần thiết để giữ gìn sự ổn định trong hôn nhân.”

Hạ Kiều: “Vâng.”

Cô toát mồ hôi, không kiềm được mà uống vội một ngụm trà.

Nước trà còn âm ấm, nhưng không làm dịu được nỗi bồn chồn trong cô.

“Vì vậy anh muốn nói rõ với em.” Ôn Sùng Nguyệt nhìn thẳng vào mắt cô. “Anh không ngại nói thật: nhu cầu của anh cao, nhưng anh sẽ tuyệt đối chung thủy. Chuyện này, em không cần lo.”

Hạ Kiều lưỡng lự. Cô vốn định hỏi kỹ hơn về mức độ “thường xuyên” anh nói, nhưng dù chuẩn bị tâm lý cỡ nào thì đến lúc này cũng không thể nào mở miệng nổi. Cô đành cúi đầu ăn tiếp.

“Nếu em thấy chấp nhận được thì chúng ta tiếp tục bàn. Chuyện này rất quan trọng, em không cần phải gượng ép.”

Hạ Kiều đáp: “Em có thể.”

Thật sự có thể.

Cô từng đi xem mắt vài lần, cũng từng gặp kiểu người đi thẳng vào vấn đề. Nhưng chưa ai giống Ôn Sùng Nguyệt – rành mạch, thẳng thắn, bày tỏ rõ ràng những gì anh có, những điều anh cần, cả điểm mạnh lẫn khuyết điểm.

Cứ như đang đàm phán một bản hợp đồng.

Nghe có vẻ hơi lạnh lùng, thiếu cảm xúc, nhưng thật ra đây là cách tiếp cận lý tưởng nhất khi đi xem mắt: hai người lịch sự trình bày rõ nhu cầu, mục tiêu, rồi mới quyết định có nên tìm hiểu sâu hơn không.

Vừa tiết kiệm thời gian, tuy chưa có tình cảm, nhưng xem mắt vốn là quá trình hai người không có tình cảm cố gắng xây dựng tình cảm mà.

Hạ Kiều cũng không ghét cách làm này. Tính cô nhạy cảm, nếu đối phương không nói rõ, cô sẽ phải đoán ý từng câu. Còn Ôn Sùng Nguyệt thì nói thẳng.

Món xào thập cẩm tuy quen thuộc nhưng ngó sen ở đây lại đặc biệt giòn và thanh. Hạ Kiều vừa ăn từng miếng nhỏ, vừa chậm rãi trò chuyện cùng Ôn Sùng Nguyệt.

Câu hỏi của cô vẫn dè dặt, nhưng qua đó cũng hé lộ phần nào mong muốn thật sự của mình.

Hiện tại cô làm nhân viên bình thường trong phòng Quan hệ công chúng của một nhãn hàng mỹ phẩm thuộc tập đoàn xa xỉ. Công việc không khiến cô hứng thú mấy, có chút lo lắng và chưa biết bao giờ sẽ nghỉ.

Cô là một người chỉ yêu nhân vật hư cấu, thú vui giải trí ngoài công việc chỉ có đọc sách, xem phim và chơi game. Đời sống tinh thần của cô trống rỗng, giống như một trang truyện mạng lớn vừa trải qua đợt thanh trừng nội dung năm 2014.


 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play