Ôn Sùng Nguyệt nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền qua lớp áo: “Không cần đâu, người bệnh thì cứ nghỉ ngơi đi. Em ngồi yên đó, để anh.”

Anh thản nhiên xách giỏ hoa quả đi rửa. Hạ Kiều sững người mất hai giây mới hoàn hồn, vội chạy vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Sau khi vệ sinh cá nhân qua loa, cô quay lại bàn ăn, bắt đầu nghiêm túc thưởng thức bữa sáng kiêm bữa trưa hôm nay.

Ôn Sùng Nguyệt đã bày biện mọi thứ gọn gàng. Anh kéo rèm cửa sổ, những vạt nắng đông vàng rực rỡ lập tức tràn vào, soi sáng cả căn phòng.

Bí đỏ mềm bùi quyện cùng sườn non đậm đà mùi xì dầu tạo nên một hương vị lạ miệng. Đuôi bò được hầm kỹ, chất keo tan vào canh nấm mà không hề ngấy. Món nộm thì thanh mát, vừa vặn, sợi mì Ý dai mềm, thấm đẫm sốt cà chua thịt bằm.

Vừa ngủ dậy thực ra chẳng có cảm giác thèm ăn, nhưng đồ ăn ngon đến mức Hạ Kiều vô thức ăn được rất nhiều.

Cô hỏi: “Anh đang nghỉ phép ạ?”

“Ừ,” Ôn Sùng Nguyệt gật đầu. “Năm nay anh xin nghỉ phép sớm.”

Hạ Kiều ăn mì Ý lia lịa, chẳng mấy chốc đã sạch đĩa. Vẫn còn thòm thèm, cô không nhịn được hỏi: “Anh đặt đồ ăn ở đâu thế?”

Ôn Sùng Nguyệt rót cho cô một cốc nước ấm ngâm táo đỏ và long nhãn khô: “Anh nấu đấy.”

Hạ Kiều ngẩn người.

Cô chợt nhớ ra, tối qua anh đúng là có nói mình biết nấu ăn.

“Anh giỏi quá,” Hạ Kiều không nén được lời khen. “Em thì chịu thôi.”

“Ai cũng có thứ mình giỏi và không giỏi mà,” Ôn Sùng Nguyệt cười. “Ví dụ như anh không giỏi chơi game. Chuyện đó thì em hơn anh đứt.”

Hạ Kiều mím môi cười, ăn nốt miếng nộm cuối cùng.

Rồi sau đó…

“Về chuyện kết hôn…” Hạ Kiều nói. “Em thấy… em có thể chấp nhận được.”

Ôn Sùng Nguyệt mỉm cười: “Vậy thì chúng ta có thể bàn thời gian đi đăng ký kết hôn rồi.”

Hạ Kiều: “Hả?”

“Chứng minh thư, hộ khẩu, giấy xác nhận độc thân, anh mang theo cả rồi,” Ôn Sùng Nguyệt nhoài người hỏi cô, “Lúc nào em rảnh?”

Hạ Kiều lúc nào cũng rảnh.

Cô cũng không rõ là do bữa ăn khi ốm khiến mình lóa mắt, hay là do dung mạo của người đối diện đã làm mê muội trái tim.

Thứ cô vừa ăn không chỉ ấm bụng, mà còn ấm lòng. Sắp Tết đến nơi, cô chỉ có một mình lại đang bệnh vậy mà vẫn được ăn một bữa cơm do chính tay anh nấu trong thành phố xa lạ này.

Cô không biết hôn nhân có ý nghĩa gì, nhưng những điều Ôn Sùng Nguyệt nói đều đúng với nhu cầu của cô.

Trong một thành phố xa lạ, nếu có người bầu bạn, có lẽ cuộc sống sẽ bớt cô quạnh hơn.

Bốn giờ chiều, Hạ Kiều và Ôn Sùng Nguyệt chính thức nhận được giấy đăng ký kết hôn. Trong bức ảnh, nền đỏ thắm, hai người mặc áo sơ mi trắng, đứng cách nhau một khoảng vừa phải, cùng mỉm cười dịu dàng.

Tấm ảnh này đẹp hơn ảnh chứng minh nhân dân một nghìn tám trăm lần. Hạ Kiều cực kỳ hài lòng, thậm chí còn muốn quay lại liếc xem máy ảnh là hiệu gì.

Đây đúng là hành động táo bạo nhất đời cô.

Lên xe rồi, cô cúi đầu nhìn tờ giấy đăng ký kết hôn trong tay, suy nghĩ một lát rồi ngẩng lên nhìn Ôn Sùng Nguyệt bên cạnh.

Anh đang cúi đầu chỉnh tay áo. Dưới ánh hoàng hôn, đường nét xương mày của anh càng thêm sắc sảo.

Do dự một chút, Hạ Kiều dè dặt hỏi: “Thầy Ôn, tối nay… có cần em ‘thường xuyên’ không ạ?”

Ôn Sùng Nguyệt vốn đang cúi đầu chỉnh khuy măng sét, nghe vậy thì khựng lại rồi quay sang nhìn cô.

Ánh hoàng hôn rọi qua cửa kính xe. Tay Hạ Kiều vẫn siết chặt tờ giấy đăng ký kết hôn đỏ thắm, sắc đỏ ấy khiến đầu ngón tay cô như cũng nhuộm hồng. Cô trang điểm nhẹ, trông như một chú chim sẻ nhỏ.

Lúc nói chuyện, giọng cô không lớn, chậm rãi, nhỏ nhẹ như thể sợ làm phiền người khác.

“Tuy có hơi đột ngột… nhưng em nghĩ dù gì cũng phải đối mặt… Với lại, đau dài không bằng đau ngắn, chết sớm siêu sinh sớm…”

Ôn Sùng Nguyệt không nhịn được cười: “Em có biết mình đang nói gì không đấy?”

Ánh mắt Hạ Kiều thoáng ngơ ngác. Cô chớp mắt hơi bối rối, rồi lí nhí: “Xin lỗi, em không có ý đó…”

Ôn Sùng Nguyệt không nỡ nhìn dáng vẻ hoang mang lo lắng của cô. Anh đưa tay đặt lên mu bàn tay cô.

Hạ Kiều khẽ run lên, nhưng không rụt tay lại.

Lòng bàn tay anh rộng, ngón tay thon dài, giữa ngón có một nốt ruồi nhỏ đặc biệt quyến rũ. Anh cao lớn, thân nhiệt cao hơn cô, ấm áp và dịu dàng, áp lên làn da cô như một lớp chăn mỏng.

“Anh là chồng em,” Ôn Sùng Nguyệt nói. “Trước mặt anh, em không cần dè dặt như thế.”

Hạ Kiều đáp: “Vâng… thầy Ôn.”

Cô cũng thấy buồn cười. Lần đầu tiên họ nắm tay nhau lại là sau khi đã có giấy kết hôn. Cái kiểu ‘bảo thủ’ này đúng là giống hôn nhân thời xưa thật.

Nhưng vẫn có điểm khác. Ít nhất cuộc hôn nhân này là do cô và Ôn Sùng Nguyệt cùng nhau bàn bạc kỹ càng rồi mới bắt đầu.

“Đừng căng thẳng,” Ôn Sùng Nguyệt trấn an. “Không đáng sợ như em tưởng đâu, đừng giữ tâm lý bài xích nữa nhé?”

Anh dịu dàng như thế, Hạ Kiều lại thấy hơi ngại.

Thật ra cô không sợ. Sau bao năm được các tác giả game và truyện mạng ‘bón thức ăn tinh thần’, kiến thức về phương diện kia của cô không thiếu, còn có cả sự tò mò.

“Anh không gấp, có thể đợi em từ từ thích nghi,” Ôn Sùng Nguyệt nói. “Trước mắt mình nói chuyện đám cưới đã nhé?”

Hạ Kiều gật đầu.

Tối đó, hai người đi ăn món Quảng Đông ở một nhà hàng do Ôn Sùng Nguyệt đặt.

Bồ câu 21 ngày tuổi, thịt dày xương mềm, sau khi vớt từ nước luộc ra sẽ được phết dấm và mạch nha rồi hong khô, cuối cùng chiên ngập dầu đến khi da vàng ruộm. Ăn kèm là loại nước tương ngọt kiểu Thụy Sĩ, ngòn ngọt, thơm thơm, lại rất đậm vị.

Sườn xào chua ngọt dùng nước sốt nấu từ bánh sơn tra và sơn tra khô, kết hợp cùng ớt chuông xanh đỏ và gừng non, ngon hơn hẳn các món thường thấy.

Bò viên bọc tàu hũ ky có kích cỡ vừa miệng, hai miếng là hết một viên. Lớp vỏ ngoài như quả vải, hình thức hoàn hảo, tỉ lệ củ mã thầy và thịt băm rất vừa vặn, phần nước sốt cũng cực kỳ hấp dẫn.

Gà hấp lá sen có nấm đông cô, thịt gà, lạp xưởng, tôm, măng, sò khô, xá xíu… các nguyên liệu thấm đẫm vào từng hạt nếp, mỗi miếng đều đậm đà, tròn vị.

Ngoài ra còn có cải ngồng luộc, canh sườn non hầm ngô với khoai mỡ…

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play