Trong lúc đang chán nản, Hạ Kiều chợt nghe có tiếng gõ cửa lớp. Dưới ánh đèn huỳnh quang sáng trưng, một giọng nói dịu dàng cất lên: “Cô Hạ, có chuyện gì sao?”

Hạ Kiều ngẩng lên.

Lúc này không có ánh đèn huỳnh quang, không có bảng đen, cũng chẳng có những tập tài liệu còn vương mùi mực in.

Giờ đây là một buổi xem mắt do cô bạn thân sắp đặt, trong một nhà hàng tứ hợp viện thanh lịch. Qua khung cửa sổ nan gỗ là bóng trúc lụa khẽ lay trong gió, người đàn ông trưởng thành mặc sơ mi đen đang ngồi trong phòng riêng, ánh mắt có chút thắc mắc nhìn cô.

So với ngày trước, dung mạo anh không thay đổi nhiều, chỉ có khí chất được thời gian gọt giũa thêm. Ôn Sùng Nguyệt của hiện tại càng thêm ôn hòa, dễ gần, tựa như một khối ngọc quý, càng qua năm tháng lại càng trở nên trầm lắng, kín đáo.

Anh lên tiếng: "Xin lỗi, cô là..."

"Em là Hạ Kiều," cô dè dặt đáp. "Thầy Ôn, thầy còn nhớ không? Năm 2012, em từng học lớp tiếng Anh của thầy."

Ôn Sùng Nguyệt nhướng mày: "Lớp học thêm?"

"Vâng ạ," Hạ Kiều nói. "Có một buổi tối, em lỡ chuyến xe buýt, chính thầy đã lái xe đưa em về."

Khi nói những lời này, giọng Hạ Kiều rất nhỏ. Bản thân cô vốn không giỏi giao tiếp với người lạ, hồi đi học lại càng sợ thầy cô. Huống chi, Ôn Sùng Nguyệt lúc này lại hội tụ đủ cả ba yếu tố: người lạ + khác giới + thầy giáo. Hạ Kiều có thể nói chuyện rành mạch đã là một cố gắng lớn.

Giang Vãn Quất ban đầu còn ngơ ngác, giờ đã hiểu ra: "Không lẽ đây là duyên phận trong truyền thuyết sao?"

Ôn Sùng Nguyệt nhìn Hạ Kiều, anh mỉm cười: "Trùng hợp thật đấy, Hạ Kiều."

Hạ Kiều bắt đầu co rúm lại.

Như một con nhím nhỏ, cô chỉ muốn cuộn tròn mình lại, giấu đi, tốt nhất là biến thành một quả cầu rồi lăn vào bụi cây để không ai nhìn thấy.

Hạ Kiều có nằm mơ cũng không ngờ mình lại đi xem mắt với chính thầy giáo cũ, cô bất giác dùng ánh mắt cầu cứu Giang Vãn Quất.

Tiếc là Giang Vãn Quất chỉ vỗ vai cô, mỉm cười đầy ẩn ý: "Nắm bắt cho tốt vào."

Hạ Kiều: "..."

Cô hoàn toàn không biết phải "nắm bắt" cái gì, cô không tài nào xem Ôn Sùng Nguyệt như một người đàn ông bình thường được. Cô đành ngồi cứng đờ tại chỗ, trong lúc đang vô thức cấu vào lòng bàn tay, cô nghe Ôn Sùng Nguyệt hỏi: "Em muốn uống trà gì? Mao Tiêm, Châu Lam, Vũ Tiền hay trà lài?"

Hạ Kiều lí nhí: "Trà lài."

Cô luôn chọn phương án cuối cùng.

Hội chứng khó lựa chọn cộng thêm sợ xã hội, dù là ở tiệm kem khi nhân viên giới thiệu món mới hay ở nhà hàng khi chọn đồ uống, cô luôn chọn cái cuối cùng. Trong lúc căng thẳng, chỉ có cái tên cuối cùng là cô còn nhớ nổi.

Các món ăn ở đây đều được đặt trước qua điện thoại. Sau khi báo số lượng khách, những món kiêng kỵ và sở thích, bếp trưởng sẽ tự lên thực đơn theo mùa. Tuy nhiên, khách vẫn được quyền chọn trà.

Trà được mang lên rất nhanh, một khay đồng sáng bóng đặt trên đó là ấm sứ nhỏ và hai tách trà. Ở đây không dùng chén có nắp. Ôn Sùng Nguyệt tự tay rót trà cho Hạ Kiều. Cô không kìm được mà đứng dậy, hai tay đưa ra nhận, cung kính nói: "Em cảm ơn thầy Ôn."

Ôn Sùng Nguyệt không nhịn được cười: "Người đàn ông nào muốn cưới em, em cũng gọi bằng thầy à?"

Đầu óc Hạ Kiều trống rỗng, cô mấp máy môi định nói gì đó.

Ôn Sùng Nguyệt đưa tách trà đã rót lưng bảy phần cho Hạ Kiều: "Anh không còn là thầy của em nữa, em không cần phải câu nệ như vậy... Hạ Kiều? Anh gọi em là Tiểu Hạ được không?"

Giọng anh không lớn, như đang dỗ dành một chú nhím nhỏ hoảng sợ.

Hạ Kiều gật đầu: "Được."

"Cứ gọi thẳng tên anh là được," Ôn Sùng Nguyệt nói. "Anh là Ôn Sùng Nguyệt. Chắc Vãn Quất đã nói với em rồi?"

"Vâng."

Hạ Kiều trả lời một cách máy móc, trong lòng vẫn còn lấn cấn câu nói ban nãy.

Ôn Sùng Nguyệt nói tiếp: "Anh hơn em tám tuổi, hiện đang làm trong ngành IT..."

"Khoan đã," Hạ Kiều ngắt lời, cô ngập ngừng hỏi. "Anh đang...?"

"Anh đã đến tuổi kết hôn," Ôn Sùng Nguyệt đan hai tay vào nhau, mỉm cười nói. "Tiểu Hạ, anh thấy em là một người rất hoàn hảo để kết hôn."

Hạ Kiều ngẩn người.

Lần đầu tiên cô gặp người nào đi thẳng vào vấn đề như vậy, khiến một người sợ xã hội như cô càng thêm lúng túng đến một lời từ chối khéo cũng không nói ra được.

Đúng lúc này, các món ăn được dọn lên: cháo gà uyên ương, bào ngư ngọc trai xào măng và nghêu, cá cúc chiên xù sốt dứa chua ngọt, món xào thập cẩm, bò lúc lắc trái cây, viên đậu đỏ ăn kèm...

Rõ ràng, Ôn Sùng Nguyệt không phải kiểu người tuân theo quy tắc "ăn không nói, ngủ không nói". Trong lúc Hạ Kiều cắm cúi ăn, anh từ tốn bày tỏ ý định của mình.

"Anh muốn tự mình lựa chọn bạn đời cho nửa đời còn lại," Ôn Sùng Nguyệt chậm rãi giải thích, "chứ không phải do người lớn sắp đặt."

Hạ Kiều hiểu ra.

Giang Vãn Quất từng nói Ôn Sùng Nguyệt muốn kết hôn trong thời gian ngắn để từ chối những buổi xem mắt do gia đình sắp đặt.

Cô không ngờ mọi chuyện lại tiến triển nhanh đến vậy.

Cô im lặng lắng nghe.

Ôn Sùng Nguyệt: "Anh sẽ gánh vác trách nhiệm của một người chồng. Về công việc, nếu không có gì đột xuất mà đột xuất ở đây có nghĩa là thỉnh thoảng một hoặc hai lần mỗi tháng, anh sẽ tan làm lúc bảy giờ tối để về nhà."

"Anh không nghiện thuốc lá hay rượu bia, thỉnh thoảng có hút nhưng uống thì rất ít. Nếu em không thích, anh sẽ không hút thuốc trong nhà."

"Sở thích của anh là các môn thể thao ngoài trời như leo núi, trượt tuyết, hoặc lướt sóng, tần suất hiện tại là mỗi tháng một lần. Dĩ nhiên, nếu em thích yên tĩnh, anh cũng rất sẵn lòng ở nhà đọc sách cùng em."

Hạ Kiều chậm rãi múc cháo ăn.

Thịt gà trong cháo nhừ tan, vị thịt quyện vào cháo rất thơm, nước rau cải lại cân bằng lại độ béo, tạo nên một vị ngon thanh mà không ngấy.

"Anh nghe Vãn Quất nói về tính chất công việc của em rồi, anh cũng hiểu sự vất vả của em. So ra thì anh có nhiều thời gian riêng hơn em. Anh có thể đảm nhận nhiều việc nhà hơn, bao gồm dọn dẹp quần áo, quét dọn nhà cửa và cả nấu ăn."

Hạ Kiều đặt thìa xuống.


 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play