Đồng Hi Bối ngủ rất sâu, ở bên A Nhạc khiến cô nhớ đến những đêm ở Vân Nam. Sáng tối bên nhau, mối quan hệ của hai người dần thay đổi theo từng ngày, từng đêm.
Cô vẫn nhớ những khoảnh khắc đẹp đẽ đó. Khi đó, trong mắt cô, A Nhạc là một chàng trai nghèo nhưng đáng yêu lại thú vị. Mặc dù mắt anh không còn nhìn thấy, nhưng ở cạnh anh, cô luôn cảm thấy vui vẻ, an tâm.
Nhớ lại lúc cơ thể mình mệt mỏi, A Nhạc từng chăm sóc cô từng chút một, chu đáo đến mức khiến cô không thể nào quên. Cô bất chợt liên tưởng đến một kỷ niệm cũ thời đại học, khi cùng Đỗ Tường đi chơi xa.
Lần đó, cả nhóm đi câu lạc bộ bắn súng sơn. Đúng lúc ấy cô đến kỳ, bụng âm ỉ đau, vì vậy không thể chạy nhanh được. Đỗ Tường là người thích cạnh tranh, luôn muốn chiến thắng. Khi thấy cô ngồi ôm bụng trong chiến hào, chỉ cau mày dặn dò vài câu rồi lập tức chạy đi tiếp tục “chiến đấu”.
Cô nhìn anh ta cười tươi, tay cầm súng hăng hái ở phía xa, trong lòng có chút buồn bã. Nghĩ một lát, cô vẫn quyết định bước ra tham gia. Nhưng vốn dĩ cô không quen với hoạt động kiểu này, lại thêm phần đau bụng, vì vậy không thể tập trung. Khi chạy về phía Đỗ Tường, chỉ thấy anh ta giật mình hét lên: “Nằm xuống! Mau nằm xuống!”
Cô còn chưa hiểu chuyện gì, mấy viên đạn sơn đủ màu đã bắn trúng cô, khiến cả người loang lổ như tấm bảng vẽ. Cô ngơ ngác đứng đó, đưa tay về phía anh ta. Nhưng Đỗ Tường không chạy đến, chỉ nhanh chóng xoay người chui vào chiến hào gần đó, bỏ mặc cô đứng lặng giữa sân như một đứa trẻ bị lạc.
Khi đó, cả hai còn rất trẻ. Chuyện đó chỉ là một trò chơi. Lúc đó cô không nghĩ quá nhiều, chỉ thấy trong lòng có chút hụt hẫng. Sau khi trận đấu kết thúc, anh ta không những không xin lỗi mà còn trách ngược lại cô: “Ai bảo em chạy ra giữa sân? Làm cả đội bị mất người rồi đấy.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT