Lời anh nói rất nhẹ, nhưng lại khiến Đồng Hi Bối bất chợt sững người. Cô không kìm được, khẽ kêu lên một tiếng.
A Nhạc nghe thấy, hỏi nhỏ: “Em sợ sao?”
“Không… không có…” Đồng Hi Bối ôm lấy anh, móng tay khẽ bấm vào vai anh. Một lúc sau, cô mới khẽ thì thầm: “Chỉ … hơi sợ một chút.”
A Nhạc kéo cô sát vào ngực mình, môi lướt nhẹ lên vành tai cô, dịu dàng nói: “Đừng sợ, chuyện đó đã là từ rất lâu rồi.”
“Ừm.” Trong vòng tay ấm áp của anh, trái tim Đồng Hi Bối dần bình tĩnh lại. Cô chớp mắt, khẽ hỏi: “Sao anh lại đến Afghanistan?”
“Nơi đó chiến tranh triền miên, cả đất nước đều tan hoang, kinh tế kiệt quệ, người dân sống vô cùng cực khổ. Nhưng chính trong hoàn cảnh như vậy … lại dễ chụp được những bức ảnh thực sự có chiều sâu.”
Nói đến đây, A Nhạc khẽ bật cười: “Nghĩ lại thì… hình ảnh cuối cùng anh nhìn thấy được, là khung cảnh tiêu điều ở một góc phố Kabul. Ấn tượng đó… vẫn còn rất rõ.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT