Tống Khâm Dương sáng sớm tỉnh dậy, theo thói quen giơ tay sờ trán. Khăn lông còn vương một tia lạnh, hẳn vừa mới được thay không lâu.
Cậu chớp mắt nhìn trần nhà, nhớ đến tối qua Tạ Hàn Dật bưng nước giúp mình thay khăn. Vừa trở mình, ngay lập tức thấy gương mặt nghiêng nghiêng của Tạ Hàn Dật in vào mi mắt.
Anh dường như ngồi tựa ở mép giường trông cậu, rồi vì quá mệt mà ngủ quên. Cánh tay khoác hờ trên thành giường, đầu nghiêng dựa lên cánh tay. Bức màn khẽ lay, tia nắng ban mai mảnh như sợi chỉ vàng rơi xuống, lướt qua đường sống mũi, dừng nơi khóe môi anh, theo gió khẽ rung, ánh sáng mờ ảo hắt lên bờ môi nhợt nhạt vì mệt mỏi, tựa hồ khiến cả gương mặt sống động hẳn lên.
Tống Khâm Dương vô thức ngắm nhìn mấy giây, trong lòng bỗng thoáng nghĩ, Tạ Hàn Dật có nhiều fan cuồng nhiệt như thế, quả thật không phải không có lý do.
Không biết anh nghe được tiếng xoay người hay cảm nhận được ánh mắt mình, lông mi Tạ Hàn Dật khẽ run, từ từ mở mắt.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Trong khoảnh khắc, không ai mở miệng.
Cuối cùng vẫn là Tống Khâm Dương dời mắt trước. Tạ Hàn Dật chạm vào bàn tay đang đặt ngoài chăn của cậu, thấy không còn nóng nữa, liền tháo khăn lạnh trên trán xuống, hỏi:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play