Ai ngờ em ấy lại nói là muốn dọn ra ngoài, Tạ Hàn Dật thoạt nhìn càng thêm tức giận, tức đến mức bờ vai khẽ run lên.
Tống Khâm Dương lại bổ sung một câu: “Chỉ là tìm người thu dọn lại căn phòng trước đây chắc phải mất vài ngày, tạm thời còn phiền anh một chút.”
Tạ Hàn Dật không trả lời, hai người cứ nhìn nhau chằm chằm giữa không trung. Tống Khâm Dương có thể cảm nhận rõ ánh mắt sâu thẳm đen nhánh của anh, đang cố kiềm chế cơn giận nhưng không biết lúc nào sẽ bùng nổ.
Một lúc lâu sau, Tạ Hàn Dật mới mở miệng: “Em dựa vào cái gì mà nói là phiền anh? Cùng anh ở chung dưới một mái nhà cũng không chịu nổi sao?”
Trong giọng anh thậm chí mang theo một chút tủi thân. Nói xong, anh xoay người rời đi. Vài giây sau, Tống Khâm Dương nghe thấy tiếng cửa chính bị đóng mạnh.
Rời khỏi đó, Tạ Hàn Dật đứng ngay ngoài cửa, tức giận đến mức đầu óc trống rỗng.
Anh nghĩ, năm phút... Nếu trong năm phút Tống Khâm Dương chịu chạy ra, nói với anh vài câu dễ nghe, anh cũng sẽ bỏ qua hết.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play