Thốt ra lời này, trong văn phòng lập tức rơi vào một khoảng lặng lúng túng.
“Khụ khụ,” vị giáo sư già ho khan một tiếng, “Có khả năng là ngoài ý muốn, chuyện này cũng chẳng phải điều gì tốt lành cả.”
Tạ Hàn Dật lại chẳng để tâm, chỉ nghiêm túc hỏi: “Em ấy lựa chọn loại mất trí nhớ này, sẽ kéo dài bao lâu?”
“Cái này thì không chắc được,” giáo sư trả lời rất cẩn thận, “Tôi hành nghề bao nhiêu năm nay, gặp phải trường hợp như vậy cũng không nhiều lắm. Theo hiểu biết của tôi, ngắn thì vài ngày, dài hơn thì… cũng có khả năng là mãi mãi không nhớ lại được.”
Nghe được đáp án đó, ánh mắt Tạ Hàn Dật càng thêm trầm nặng, tay anh đặt trên bàn siết chặt: “Vậy phải điều trị thế nào?”
Giáo sư tiếc nuối nói: “Không có phương pháp điều trị đặc hiệu nào cả, chúng tôi cũng chỉ có thể kê một số thuốc dưỡng thần kinh, chủ yếu vẫn là điều trị tâm lý, nói chuyện với cậu ấy về những chuyện trong quá khứ, đưa cậu ấy đi lại những nơi đã từng đến, khuyến khích cậu ấy chủ động bắt đầu hồi tưởng từ những ký ức còn sót lại.”
Tạ Hàn Dật trầm mặc một lúc, chau mày: “Nếu… đoạn ký ức đó, thực sự có một phần khiến em ấy rất không thoải mái thì sao?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT