Trong phút chốc, cả ký túc xá liền trở nên yên tĩnh.

Tuế An chưa nghe được ba người kia trả lời, nhưng 027 lại suy nghĩ rồi đoán:
“Có khi nào ba người bọn họ cố ý cùng nhau xa lánh cậu không?”

Dù sao thì vai chính công thụ vốn là thanh mai trúc mã, gia thế tương đương, ngay cả nam thứ cũng xuất thân bất phàm.

Mà pháo hôi thì thường thường, không có bối cảnh gì đáng kể. Huống hồ vừa nãy Tuế An còn quấy rầy vai chính công, biết đâu đây chính là do ba người họ cố ý làm vậy.

Chính là để khiến Tuế An khó xử!

Rõ ràng biết ký chủ vốn chỉ là thân phận công cụ pháo hôi, nhưng 027 vẫn thấy tức giận.

Mèo con rõ ràng đáng yêu đến thế, sao đám nhân loại đáng giận kia lại nỡ lòng nào bắt nạt một con mèo con cơ chứ?!

Tuế An nhạy bén nhận ra trong cảm xúc của 027 đang lộ ra một tia tức giận. Trong biển ý thức, chú mèo nhỏ màu trắng vươn móng vuốt, nhẹ nhàng chạm vào 027, giọng mềm mại an ủi:
“Không sao đâu, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được rồi.”

Bị Tuế An khuyên như thế, 027 không những bớt giận mà còn thấy có chút xót xa.

Cái đuôi to của mèo con khẽ vung vẩy. Tầm mắt 027 cứ thế bị cuốn theo chiếc đuôi mềm mại ấy, nhìn nó phe phẩy qua lại. Trong lúc như vô tình, Tuế An mở miệng hỏi:
“Nhưng mà… hệ thống cũng biết tức giận sao?”

“Tôi tưởng hệ thống đều không có loại cảm xúc cá nhân này chứ.”

027 đang mải mê nhào lên chơi với chiếc đuôi to, nghe vậy thì đáp ngay:
“Bởi vì Chủ Thần từng nói, chúng tôi là hệ thống, chứ không phải cỗ máy lạnh lùng vô tri.”

Đây không phải lần đầu tiên Tuế An nghe thấy hai chữ “Chủ Thần” từ miệng 027.

Cậu để mặc 027 chơi đùa với cái đuôi mình, lại thuận miệng hỏi:
“Hệ thống, Chủ Thần là một người… hay là một vị thần thế nào vậy?”

027 nghĩ ngợi rồi đáp:
“Tôi nghe mấy hệ thống kỳ cựu khác nói Chủ Thần rất lợi hại.”

Ánh mắt Tuế An sáng bừng:
“Nói như vậy, cậu từng gặp qua thần rồi sao?”

Quầng sáng xanh khẽ lắc lư:
“Tôi chưa từng gặp Chủ Thần.”

Nó chỉ là một hệ thống non nớt mới ra đời, không phải được Chủ Thần trực tiếp sáng tạo.

Dù mỗi hệ thống đều mang trong mình một tia sức mạnh từ Chủ Thần, nhưng không phải hệ thống nào cũng có tư cách diện kiến ngài.

027 nhớ lại những gì từng đọc trên diễn đàn hệ thống rồi nói tiếp:
“Nghe nói chỉ có những hệ thống nằm trong top 10 bảng tích phân và ký chủ của chúng mới có tư cách được Chủ Thần triệu kiến.”

Tuế An gật gù, nửa hiểu nửa không, rồi lại quay sang nhìn 027, hiếu kỳ hỏi:
“Vậy cậu xếp hạng thứ bao nhiêu?”

027: “……”

Ngay sau đó, Tuế An phát hiện, vốn dĩ hệ thống vẫn còn cực kỳ hoạt bát, cùng cái đuôi mình đùa nghịch không ngừng, vậy mà bây giờ cả khối ánh sáng lam nhạt kia bỗng ỉu xìu, cụp hẳn xuống.

Ánh sáng lam vốn rực rỡ giờ nhìn qua lại ủ rũ như cụp đuôi.

027 không muốn lừa Tuế An, bởi vì chỉ cần sau này cậu trở lại không gian hệ thống, vào mạng tra một chút là sẽ biết thứ hạng của nó.

“…Hạng cuối cùng.”

Cuối cùng, 027 vẫn nói ra sự thật. Nhưng nó vội vàng bổ sung:
“An An yên tâm, đây là thế giới nhiệm vụ đầu tiên của tôi, tích phân ít… cũng là bình thường thôi.”

Tuế An dùng móng vuốt vỗ vỗ 027, dịu giọng an ủi:
“Tôi tin cậu.”

027 lập tức bị mèo con đáng yêu lại tri kỷ này làm cho cảm động, thì lại nghe thấy Tuế An mang theo một chút tò mò nói:
“Nhưng mà tôi thật sự rất hiếu kỳ về Chủ Thần. Hệ thống có thể kể cho tôi nhiều hơn một chút về ngài ấy không?”

“Đương nhiên rồi.” Đôi mắt mèo con trong veo như ngọc bích nhìn thẳng vào 027, khẽ kêu “meo~” một tiếng, sau đó nói:
“Nếu có thể tận mắt nhìn thấy Chủ Thần thì càng tốt.”

027 lập tức giơ ra một chuỗi số liệu, vỗ vào ngực mình mà chắc nịch hứa hẹn:
“An An yên tâm, tôi nhất định sẽ nỗ lực lọt vào top 10, rồi mang cậu đi gặp Chủ Thần!”

Bị mèo con dỗ đến choáng váng, đầu óc 027 rối tinh rối mù.

Cùng lúc đó, trong ký túc xá vẫn còn một khoảng trầm mặc, cuối cùng chính Tô Lan mở miệng, giọng mang theo áy náy:
“Xin lỗi An An, là tôi suy nghĩ không chu đáo. Để tôi sai người đưa đồ qua đây ngay.”

Trong lòng hắn ta nghĩ, chi bằng để Tuế An nhận đồ bây giờ, còn hơn là để tiện nghi rơi vào tay Tiêu Diễn.

Tiêu Diễn phản ứng nhanh chóng, lập tức ngăn lại:
“Trễ thế này rồi, bên ngoài còn đang mưa lớn. Gọi người đến đưa đồ không an toàn.”

Hắn ngồi trên giường mình, vỗ vỗ tấm nệm mềm mại rồi vươn tay về phía Tuế An:
“An An, tối nay cứ ngủ tạm chỗ tôi đi. Ngày mai rồi tính tiếp.”

Lục Trạch Diệc siết chặt chiếc túi đựng điện thoại, ánh mắt rơi vào Tuế An đang mặc áo ngủ của mình, khẽ mở miệng:
“Tôi cũng có thể đi lấy giúp.”

Tuế An ngáp một cái nhỏ. Đối với mèo con mà nói, một ngày đã trải qua đủ chuyện linh tinh thế này, cậu sớm thấy mệt mỏi rồi.

Gắng gượng từ chỗ 027 đào ra được chút tin tức hữu ích, giờ Tuế An chỉ cảm thấy mình cần một nơi thật ấm áp, mềm mại để nghỉ ngơi cho thoải mái.

Cậu đi ngang qua Lục Trạch Diệc, không cẩn thận khẽ chạm vào hắn một chút.

Một mùi hương quen thuộc của sữa tắm thoảng qua, lại xen lẫn hương ngọt đặc trưng thuộc về Tuế An.

Lục Trạch Diệc lúc này mới sực tỉnh, phát hiện Tuế An vừa rồi đã dùng đồ tắm rửa của hắn.

Trong lúc hắn còn sững sờ, Tuế An đã thẳng bước đi đến trước mặt Tiêu Diễn, xoa xoa đôi mắt, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng mềm mại: “Tôi mệt rồi.”

Tiêu Diễn liền nhường chỗ, đem cục bông nhỏ nhét vào trong chăn, sau đó quay sang nhìn Lục Trạch Diệc và Tô Lan đối diện, nhướng mày: “Hai người không ngủ sao?”

Lục Trạch Diệc và Tô Lan liếc qua thân ảnh Tuế An bị hắn che lại, không nói thêm gì, chỉ cúi đầu nhìn vào điện thoại trong tay.

Tiêu Diễn thì nhanh chóng đi tắm rửa rồi leo lên giường.

Trong chăn, Tuế An đã chìm vào mộng đẹp. Tiêu Diễn vừa chui vào, dường như nhận thấy bên cạnh có hơi ấm, đang nửa tỉnh nửa mơ, Tuế An tưởng mình vẫn là chú mèo nhỏ đơn thuần, theo bản năng rúc rúc vào lòng ngực Tiêu Diễn.

“Ưm~” Tuế An cựa quậy, trong lòng nghĩ: sao hôm nay anh trai lại cứng ngắc thế?

Trước đây chẳng phải đều vừa thơm vừa mềm sao?

Nhưng mèo con đã quá mơ màng, Tuế An lại dụi mặt lên cao hơn, trong miệng vô thức lẩm bẩm: “Cứng quá… không thoải mái.”

Khuôn mặt mềm mại dụi vào lồng ngực căng cứng của Tiêu Diễn, còn cọ cọ không ngừng. Nhưng vừa nghe thấy câu lẩm bẩm kia, hắn hít sâu một hơi, cố gắng để mình thả lỏng.

Bờ ngực vốn căng chặt dần trở lại trạng thái mềm mại tự nhiên.

Tuế An lúc này mới thoải mái dán sát hơn, thậm chí còn đưa tay đè lên ngực hắn.

Giống như một bé mèo con đang dẫm sữa vậy.

Tiêu Diễn vừa nghĩ đến hình ảnh này, vừa bị thân thể mềm mại mang theo hương ngọt kia kích thích đến run rẩy.

Đến sáng hôm sau, khi Tuế An tỉnh dậy chỉ cảm thấy đêm qua mình ngủ thật ngon.

Mở mắt ra, ngẩng đầu liền thấy chiếc cằm với lớp râu ngắn mờ nhạt của Tiêu Diễn.

Mèo con vốn luôn tò mò với thế giới, Tuế An cũng không ngoại lệ.

Cậu vươn tay khẽ chạm vào cằm Tiêu Diễn, thậm chí còn định nhổ thử một sợi râu ra xem.

Một con mèo thành tinh như cậu đương nhiên không có thứ này.

Ngay cả mỹ nhân thơm tho mềm mại Tuệ Du* cũng không có.

(*) Tuệ Du là tên của anh trai, chủ của mèo con ở thế giới thật.

Nên thứ này Tuế An chỉ từng thấy qua trên quảng cáo mà thôi.

Tiêu Diễn bị cơn đau nhói trên cằm làm cho tỉnh giấc, vừa mở mắt ra đã thấy gương mặt đầy vẻ nghịch ngợm của Tuế An đang chăm chú nhìn cằm mình.

Đôi bàn tay non mềm kia còn đang vuốt ve nơi đó.

Chưa kịp nghĩ gì, chỉ thấy trên cằm lại truyền đến một trận đau nữa.

Tiêu Diễn: “?”

Hắn buộc phải đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ đang quậy phá của Tuế An, giọng khàn khàn từ tính: “Xem tôi bắt được gì đây?”

“Một con mèo con nghịch ngợm gây sự.”

Tuế An ban đầu có chút chột dạ, nhưng nghe Tiêu Diễn nói kèm theo ý cười, cậu trợn to mắt nhìn đối phương.

“Hệ thống, cậu ta có phải phát hiện thân phận của tôi không?”

027 vội vã trấn an: “Không đâu An An, cậu ta chỉ buột miệng nói thế thôi. Thế giới này là một thế giới cấp thấp bình thường, sẽ không dính dáng đến mấy chuyện yêu quái thần thánh gì đó. Hơn nữa, sau khi cậu đến đây, hóa hình sẽ là như vậy, cũng sẽ không biến lại nguyên hình.”

Tuế An lúc này mới khẽ thở phào, thì thầm: “Tôi chỉ thuận tay thử xem thôi.”

Tiêu Diễn khẽ nhéo ngón tay cậu, giọng điệu hơi trêu chọc: “Thật sao?”

Tuế An đường hoàng đáp: “Ai bảo râu của cậu chọc vào tôi chứ.”

“Vậy à?” Tiêu Diễn bình thản nhìn cậu, rồi xoay người đè Tuế An xuống, nắm chặt hai bàn tay nhỏ đang nghịch, cúi người áp sát.

Tuế An chỉ thấy má trái mình bị cái gì đó cọ qua, kế đó Tiêu Diễn ngẩng dậy, đôi mắt đào hoa ánh lên nụ cười: “Bây giờ còn thấy bị cọ nữa không?”

Trong biển ý thức, 027 điên cuồng lật cốt truyện. Sao nó cảm thấy nam thứ này có vẻ hơi kỳ lạ?

Tuế An che má trái vừa bị cọ, tức giận định giơ móng vuốt cào hắn.

Đáng ghét, con người này! Trước kia lúc Tuệ Du hít mèo con thì cũng đâu có cọ thế này!

Tiếc là tay cậu bị Tiêu Diễn giữ chặt, Tuế An đành tức tối đưa chân đá vào cẳng chân hắn.

Tiêu Diễn lúc này mới phát hiện, trông Tuế An mảnh khảnh yếu ớt, nhưng sức lực lại thật sự rất lớn.

Sáng sớm vốn đã tràn đầy hỏa khí, lại bị mèo con đá trúng chỗ nào đó, khiến gương mặt vốn chỉ định trêu chọc bỗng cứng lại.

Ngay sau đó, hắn hít một hơi thật sâu.

Buông tay Tuế An ra, tiện tay kéo chăn che ngang bụng mình, giơ hai tay làm dáng xin tha: “Được rồi, được rồi, tôi sai rồi!”

Mèo con thắng lợi hừ một tiếng, lại duỗi móng nhỏ gãi gãi lên tay hắn.

Tô Lan đem cảnh tượng Tiêu Diễn và Tuế An vừa giỡn nhau thu hết vào mắt, bàn tay cầm bát đũa siết chặt, rồi mới như không có gì mà quay sang dịu dàng nói: “An An, dậy ăn sáng thôi.”

Đôi mắt Tuế An sáng rỡ, nhanh nhẹn nhảy ra khỏi giường, tránh xa Tiêu Diễn.

Mùi đồ ăn thơm quá!

Tuế An suýt nữa đã cầm đũa ngay, nhưng bị Tô Lan nhẹ giọng ngăn lại: “An An, đi rửa mặt trước đã.”

Tuế An “a” một tiếng, cau mày: “Phiền phức thật.”

Con người đúng là phiền phức!

Tô Lan mỉm cười dịu dàng: “Nếu An An thấy phiền, để tôi giúp cậu nhé.”

Được Tuệ Du chăm sóc quen, mèo con kiêu ngạo ngẩng cằm: “Được đó nha.”

“Hệ thống ~” Khi chiếc khăn mềm mại ấm áp dịu dàng lau gương mặt, Tuế An thoải mái nheo mắt lại: “Nam chính thụ cũng giống anh trai, đều là người ôn nhu tốt bụng.”

027 cảm thấy dữ liệu của mình bắt đầu dao động.

Rõ ràng trong cốt truyện gốc, chẳng phải nam chính công thụ đều được xây dựng là kiểu mạnh mẽ cường cường sao?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play