Tuy cách một lớp quần áo, nhưng Tô Lan lại như có thể cảm nhận rõ ràng xúc cảm từ lòng bàn tay truyền đến.
Mềm mại, tinh tế.
Hắn ngẩn người mà nhìn lòng bàn tay mình, lỗ tai lại vô cớ nóng bừng lên.
Đây… có phải là quá nhanh rồi không?
Tuế An cảm thấy vị vai chính thụ này, rõ ràng trông thông minh là thế, sao giờ lại trông ngốc nghếch thế chứ.
Lúc mình vẫn còn là mèo con thì chỉ cần nghiêng đầu, dụi dụi vào lòng bàn tay của anh trai, anh ấy liền hiểu ngay ý nghĩa là gì.
Nghĩ vậy, Tuế An liền lấy gương mặt mềm mại dụi dụi vào ngực Tô Lan.
Vừa từ mạng trở về, nhìn thấy cảnh Tuế An đang làm nũng bên cạnh vai chính thụ, 027 liền thốt lên:
“An An, cậu đang làm gì vậy?”
Mèo con khe khẽ “meo” một tiếng, giọng mềm mềm:
“Hệ thống, bụng tôi có chút khó chịu.”
Mới đầu được anh trai nuôi, Tuế An vẫn còn mang tâm lý lo sợ bị bỏ đói, nên anh trai cho bao nhiêu, cậu đều ăn sạch.
Anh trai cũng là lần đầu nuôi mèo, cho đến khi bụng Tuế An phình căng, phải đưa đi bệnh viện kiểm tra mới biết nguyên nhân.
Từ đó về sau, chế độ ăn uống của Tuế An đều bị kiểm soát nghiêm ngặt.
Nhưng Tuế An là một mèo con xinh đẹp, lại cực giỏi làm nũng.
Cái đuôi trắng mềm mượt phe phẩy, ngoan ngoãn dụi dụi bên người, đôi mắt to tròn trong veo ngập nước nhìn đầy quyến luyến.
Vì vậy anh trai nhiều lần không kìm được, ôm mèo con vào lòng hôn vài cái, sau đó lại phải chịu khó tăng ca làm cơm cho cậu, nhưng lượng đồ ăn luôn bị khống chế.
Chỉ là, mèo con lại quen làm nũng với mọi người trong nhà, thành ra thỉnh thoảng lén ăn nhiều, sau đó bụng căng quá liền đi tìm nhân loại nhõng nhẽo xin xoa bụng.
Dĩ nhiên, trong lòng Tuế An thích nhất vẫn là anh trai nhỏ tuổi kia.
Nhưng bây giờ, cậu lại thấy Tô Lan phản ứng quá chậm chạp, chẳng giống anh trai chút nào.
Làm nũng rõ ràng như thế rồi, vậy mà nhân loại này không hề có phản ứng!
Tô Lan vốn còn đang ngơ ngẩn, cảm nhận rõ khuôn mặt mềm mại cọ vào ngực mình.
Trong nháy mắt, cả người hắn cứng đờ tại chỗ.
Tuế An thấy vai chính thụ vẫn ngốc ngơ ra, bất mãn dùng tay đẩy đẩy, rồi còn khẽ hừ trong mũi.
Vai chính thụ ngốc thế này, nam thứ Tiêu Diễn lúc nãy cũng y chang.
Tuế An có chút chán nản, thầm nói với 027:
“Hệ thống, tôi thấy cả hai người bọn họ đều ngốc ngốc, chẳng thông minh bằng anh trai.”
027 nhanh chóng học theo cách dỗ mèo:
“Đương nhiên, An An của chúng ta mới là thông minh nhất.”
Tuế An lập tức vui vẻ, cái đuôi bông trắng vẫy vẫy trong không trung. Cậu quyết định khen thưởng 027 một chút:
“Hệ thống, nếu tôi mở miệng nhờ vai chính công xoa bụng, vậy có tính là đang quấy rầy cậu ta không?”
027 nghĩ đến mấy thứ vừa xem trên mạng, chắc chắn gật đầu:
“Đúng vậy!”
Tuế An “ưm” một tiếng, liền thoát khỏi vòng tay Tô Lan, đi thẳng đến bên cạnh Lục Trạch Diệc, nghiêm túc mở miệng:
“Bụng hơi căng, tôi muốn được xoa xoa.”
Câu nói giống hệt vừa rồi với Tô Lan.
Nhưng Lục Trạch Diệc lại nghe ra trong đó có gì đó khác.
Lẽ ra hắn nên từ chối.
Thế mà không biết bằng cách nào, khi hoàn hồn lại hắn đã ngồi trên giường trống của Tuế An, mà Tuế An thì ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn.
Bản thân hắn còn đang cách lớp áo mỏng, nhẹ nhàng xoa bụng cho Tuế An.
Người nhỏ bé trong lòng, ôm vào thật sự mềm mại khó tin nổi.
Bên tai còn văng vẳng tiếng rên khe khẽ của Tuế An khi được xoa bụng thoải mái.
Lục Trạch Diệc bỗng cảm thấy lúc này Tuế An chẳng khác nào một con mèo nhỏ đang làm nũng.
Tuế An lười biếng dựa nửa người vào ngực hắn, vừa hưởng thụ vừa thì thầm với 027:
“Hệ thống, tôi thấy vai chính công hình như cũng là người tốt.”
Tuy động tác ban đầu còn gượng gạo, nhưng bàn tay hắn rất nóng, dù cách một lớp áo vẫn truyền đến cảm giác ấm áp.
Lúc nãy khi ăn cơm, thấy Tuế An cay đến mặt đỏ lên, Tô Lan còn hạ nhiệt độ phòng vài độ.
Giờ dư vị cay nóng vẫn còn, nên nhiệt độ trong phòng đối với Tuế An hơi lạnh.
May thay, Lục Trạch Diệc trên người đủ ấm, ôm vào vừa khít cho một mèo con khó tính.
Chỉ là, không hiểu sao Tuế An lại cảm thấy hơi thở trên người vai chính công ngày càng… nặng nề.
Tuế An từ trên người Lục Trạch Diệc ngồi dậy, cau mày nhìn gương mặt đỏ bừng của hắn, mở miệng hỏi:
“Cậu đang sốt sao?”
Cơ thể vai chính công tại sao lại càng lúc càng nóng lên, đến mức Tuế An chỉ cảm thấy cả người mình cũng bị sức nóng ấy hun đến ướt đẫm mồ hôi.
Tuế An vốn là một con mèo nhỏ vô cùng ưa sạch sẽ, cậu nhíu mày, cảm thấy mồ hôi trên người khiến mình có chút khó chịu.
Vì vậy không đợi Lục Trạch Diệc trả lời, cậu liền nói thẳng:
“Cậu nóng quá, tôi muốn đi tắm.”
Lục Trạch Diệc hơi mấp máy môi, như muốn nói gì, nhưng cuối cùng chẳng thốt ra được lời nào.
Hắn chỉ đứng dậy, lấy từ trong rương của mình ra một bộ đồ ngủ mới cùng đồ dùng vệ sinh, đưa cho Tuế An, giọng trầm ổn:
“Cậu dùng tạm cái này đi.”
Lúc trước khi Tô Lan và mấy người kia giúp Tuế An sắp xếp, Lục Trạch Diệc cũng đã thoáng nhìn qua, ngoại trừ vài bộ quần áo, trong rương của Tuế An gần như chẳng có gì.
Bản thân hắn vốn không phải kẻ hay để tâm chuyện vụn vặt, nhưng không hiểu vì sao lại cảm thấy Tuế An không nên sống thiếu thốn như thế.
Đáng lẽ cậu phải được cưng chiều như một con mèo nhỏ kiêu ngạo thích làm nũng, mọi thứ đều phải là tốt nhất, thoải mái nhất. Có như vậy, dù có đi tới một thế giới xa lạ, mèo con cũng sẽ quay về bên cạnh chủ nhân ban đầu.
Tuế An chẳng khách sáo gì, thản nhiên nhận lấy đồ từ tay Lục Trạch Diệc, rồi bước vào phòng tắm. Một lát sau, cửa phòng tắm mở hé, ló ra một cái đầu nhỏ.
“Tôi không rành dùng mấy thứ ở đây.”
Ánh mắt cậu chuẩn xác tìm đến Lục Trạch Diệc:
“Cậu có thể vào giúp tôi không?”
Trong ý thức hải, 027 lập tức gật gù. Nó cho rằng Tuế An làm vậy là đúng, bởi vì trong nguyên tác, pháo hôi cũng từng lấy cớ không biết dùng phòng tắm để kéo vai chính công vào, cố ý tạo bầu không khí mờ ám.
Dù sao thì sau khi biến thành người, anh trai đã từng dạy mèo con một số thói quen sinh hoạt cơ bản.
Cho nên mèo con không phải không biết, chỉ là Tuế An đang đi theo quỹ đạo cốt truyện mà thôi.
027 khẳng định: “Theo kịch bản, lúc này vai chính công chắc chắn sẽ lạnh nhạt từ chối cậu.”
Nhưng ngay khi nó vừa dứt lời, giọng nói hơi khàn khàn của Lục Trạch Diệc lại vang lên:
“Được.”
027: “?”
Lục Trạch Diệc cứng đờ bước tới cửa phòng tắm, cúi mắt nhìn mái tóc mềm mượt còn hơi rối của Tuế An, khàn giọng:
“Tôi vào giúp cậu.”
Như sợ cậu lo lắng, Lục Trạch Diệc lại bổ sung, giọng thấp trầm:
“Yên tâm, tôi sẽ không nhìn đâu.”
Tuế An: …???
Cậu tròn mắt, chỉ thấy Lục Trạch Diệc quả nhiên không hề liếc sang, ánh mắt thẳng tắp nhìn vào trong phòng tắm. Giọng nói của hắn vẫn lạnh nhạt, nhưng hơi khàn, tỉ mỉ giới thiệu từng đồ vật và cách dùng.
Xong xuôi, hắn lập tức đẩy cửa bước ra khỏi ký túc xá.
Tuế An chớp mắt, cảm thấy vai chính công có gì đó thật kỳ lạ.
Chờ đến khi cậu mặc xong bộ đồ ngủ rộng thùng thình của Lục Trạch Diệc, vừa mở cửa phòng tắm ra liền thấy Tô Lan đang đứng chờ sẵn.
“An An, bây giờ bụng còn khó chịu không?” Tô Lan mỉm cười, đưa đồ trong tay tới, “Đây là thuốc tiêu hóa, nếu còn không thoải mái thì có thể uống.”
Tuế An đã thấy khá hơn nhiều, nhưng đôi mắt lại tò mò nhìn viên thuốc tròn tròn trong tay Tô Lan.
Cậu ghé sát lại, khẽ ngửi ngửi rồi hỏi:
“Cái này cũng là thuốc sao?”
Hơi thở ấm áp phả vào lòng bàn tay, khiến tay Tô Lan khẽ run.
“Đúng vậy.”
Tuế An nghiêng đầu: “Nhưng nó đâu có mùi đắng.”
Trước kia khi còn là mèo, cậu từng thấy anh trai uống thuốc. Những thứ thuốc kia đều đen sẫm, vừa đắng vừa chát. Một lần vì tò mò mà cậu liếm thử, lập tức bị vị khó chịu làm cho hoảng hốt, phải uống một chén nước lớn mới dằn xuống nổi.
Từ đó, trong ấn tượng của mèo con, thuốc chỉ có ba từ: đắng, chua, khó ngửi.
Thế nhưng viên thuốc trong tay Tô Lan lại tỏa mùi ngọt ngào.
Tô Lan khẽ cười: “Không phải thuốc nào cũng đắng đâu.”
Đây là loại đặc chế cho trẻ con, có vị dễ chịu để dễ uống hơn.
“À…” Tuế An khẽ kêu một tiếng, rồi cúi đầu ngậm lấy viên thuốc trong tay Tô Lan.
Lòng bàn tay Tô Lan thoáng nóng lên, cảm giác mềm nhẹ như lông vũ quét qua khiến hắn ngẩn người, một luồng tê dại chạy thẳng từ tay lên não.
Tuế An thì chẳng thấy có gì lạ, trước kia anh trai cũng hay đưa đồ ăn như thế cho cậu, mèo con quen rồi.
Trong mắt 027, An An làm gì cũng đáng yêu cả.
Thuốc tiêu hóa tan ra trong miệng, vị ngọt ngào hoàn toàn khác hẳn trí nhớ đắng chát trước kia.
“Còn nữa không?” Tuế An liếm môi, ngẩng đầu chờ mong nhìn Tô Lan.
Tô Lan hít sâu, cố giữ bình tĩnh, rồi gật đầu: “Còn. Vừa nãy người ta cho thêm, cậu có thể ăn thêm một viên.”
Hắn lấy thêm từ hộp thuốc, lần này không đặt lên lòng bàn tay nữa mà đưa thẳng cho Tuế An.
Tuế An vui vẻ nhai thuốc, bỗng nghĩ tới một chuyện:
“Cậu nói cái này là người khác đưa tới hả?”
Tô Lan gật đầu.
“Vậy cơm chúng ta vừa ăn… cũng là họ đưa đến?”
Tô Lan lại gật đầu.
“Thế thì…” Tuế An nuốt thuốc, nghiêm túc hỏi:
“Nếu đồ ăn, thuốc men có thể đưa đến, tại sao đồ sinh hoạt lại không thể?”
Tô Lan bỗng sững lại, chẳng biết đáp thế nào.
Trong mắt Tuế An, mình chỉ là một con mèo con, không hiểu chuyện nhân loại là bình thường. Nhưng vì sao đến cả vai chính công, vai chính thụ và nam thứ cũng không biết vậy?
Tiêu Diễn và Lục Trạch Diệc vừa mới quay lại đều khựng người.
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn, tinh xảo tràn ngập nghi hoặc cùng đôi mắt lam trong veo của Tuế An, cả ba người lại đồng loạt tránh đi ánh mắt ấy.