Tuế An chỉ là thuận miệng than thở với 027 một câu mà thôi. Sau khi được Tô Lan giúp rửa mặt xong, 027 vẫn còn cẩn thận lật lại cốt truyện trong đầu.
Bữa sáng là cháo cá lát nóng hổi thơm ngon cùng bánh bao hấp mềm. Tuế An cầm muỗng, múc một ngụm cháo đưa vào miệng, đôi mắt khẽ sáng lên.
Nuốt xong, mắt mèo thỏa mãn híp lại:
“Cái này ngon thật!”
Tô Lan gắp bánh bao đặt vào đĩa trước mặt cậu, nghe Tuế An nói thì khẽ cười ôn hòa:
“An An thích thì mai bảo đầu bếp làm thêm đưa tới.”
“Được nha!” Đôi mắt Tuế An sáng lấp lánh, cậu rúc đầu dùng gương mặt mềm mại cọ cọ vào Tô Lan, không quên khen thêm một câu:
“Cậu thật tốt!”
Trước kia mèo con cũng thường như vậy mà dính lấy Tuệ Du.
Tô Lan hít sâu một hơi, cố ổn định lại trái tim trong khoảnh khắc dậy sóng kia.
Tuế An vừa mới hóa hình đã bị thiên lôi đánh trúng. Trước đó Tuệ Du vốn lo cậu ngây ngô, chẳng hiểu chuyện con người, ra ngoài sẽ bị ức hiếp nên sau khi cậu hóa hình, Tuệ Du luôn giữ Tuế An bên mình, dạy cho cậu chút thường thức trong xã hội loài người.
Nhưng thời gian của Tuệ Du vốn không nhiều, thân thể lại yếu dần theo từng ngày. Tuế An chỉ có thể dốc hết chút yêu lực ít ỏi để duy trì sinh mệnh cho Tuệ Du.
Ngoài khoảng thời gian lưu lạc trước kia, khi Tuệ Du còn tạm khỏe mạnh có thể đưa Tuế An ra ngoài dạo chơi, phần lớn thời gian còn lại mèo con đều chỉ ở trong nhà.
May mắn là Tuế An vốn là một chú mèo nhỏ dễ dàng cảm thấy hạnh phúc.
Thế nên lần nhiệm vụ này, cũng chính là lần đầu tiên Tuế An thật sự bước ra một thế giới hoàn toàn khác với ngôi nhà của Tuệ Du.
Mèo con nhìn gì cũng thấy mới lạ, gặp gì cũng muốn đưa tay ra sờ thử.
Giống như một con mèo nhỏ tò mò với thế giới con người, thấy trước mắt có con bướm bay qua cũng muốn giơ móng vuốt khều một cái.
Mà Tô Lan thì chẳng hề bực dọc, ngược lại còn kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của Tuế An, dù cho nhiều câu có chút viển vông.
027 nghĩ, nếu trên đầu mèo con nhà mình hiện ra nhắc nhở độ hảo cảm, khẳng định độ hảo cảm với Tô Lan đã không ngừng +1 .
Lần này, Tô Lan lấy cớ đưa Tuế An đi mua vài vật dụng cần thiết để đưa cậu ra ngoài ký túc.
Ban đầu Tiêu Diễn và Lục Trạch Diệc cũng có ý định đi cùng, nhưng cả hai lại bận việc nên cơ hội này rơi vào tay Tô Lan.
Trong nguyên tác, nhân vật pháo hôi vốn xuất thân nghèo hèn. Khi thấy ba người bạn cùng phòng đều xuất thân không tầm thường, trong lòng ngoài ghen tỵ còn ôm ý định bám víu để thoát khỏi cuộc sống khốn khó.
Tiêu Diễn bề ngoài phong lưu đa tình, gia thế phức tạp. Chỉ một ánh mắt đã nhìn thấu lòng hư vinh của pháo hôi. Ban đầu pháo hôi cũng muốn bám lấy hắn, nhưng bị Tiêu Diễn lạnh nhạt cho ăn mấy cú "đinh mềm"* liền phải từ bỏ.
(*) "Đinh mềm" dùng để chỉ việc bị từ chối khéo, không bị mắng thẳng nhưng cũng không được chấp nhận.
Bản tính pháo hôi vốn không chịu yên phận. Ngoài ba người bạn cùng phòng trong ký túc, hắn còn dựa vào gương mặt ưa nhìn, đi khắp nơi giăng lưới bắt cá.
Nhưng dù là nhan sắc hay gia cảnh, hắn cũng chỉ khiến Lục Trạch Diệc để mắt nhiều hơn một chút.
Trong cốt truyện, khoảng cách sinh hoạt giữa pháo hôi và ba người bạn cùng phòng quá lớn. Hắn vừa gây phiền toái cho nhân vật chính công, vừa lén lút quyến rũ người khác để moi tiền, nuôi lối sống xa hoa, trụy lạc của mình.
Khi trước, 027 kể cho Tuế An nghe phần nhân thiết này, còn nghĩ cậu sẽ chán ghét.
Ai ngờ mèo con lúc ấy lại xù lông, dựng đuôi, “meo” một tiếng kiêu ngạo, rồi nghiễm nhiên nói:
“Hầu hạ mèo con vốn chính là vinh hạnh của loài người a!”
Ngoài khoảng thời gian lưu lạc ngắn ngủi, phần lớn thời gian mèo con đều được Tuệ Du toàn tâm toàn ý nuông chiều yêu thương.
Hơn nữa ngoài Tuệ Du, những vị khách khác từng tới nhà anh trai cũng không ngớt lời khen ngợi vẻ đẹp của mèo con.
Vậy nên Tuế An chẳng hề thấy 027 kể những việc pháo hôi kia làm thì có gì sai.
Dù sao trong mắt mèo con, con người đối xử tốt với mèo, chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?
027 nhìn cặp mắt xanh lam của mèo con, cũng cảm thấy Tuế An nói thật sự rất có lý.
Cho nên, khi Tô Lan dẫn Tuế An đi mua sắm, mèo con cũng chẳng có chút ngại ngùng hay khiêm nhường nào. Trong lòng cậu nghĩ, Tuệ Du không có ở đây, vậy mình tạm thời tìm cho bản thân một “con sen” thay thế cũng đâu có gì lạ!
Tuế An cảm thấy Tô Lan tuy rằng không có mềm mại thơm tho như Tuệ Du, nhưng cũng coi như là một con người có mắt nhìn, hầu hạ mèo con tạm thời vẫn đúng quy cách.
Theo cốt truyện gốc, pháo hôi vốn phải vắt óc tìm cách cấu kết với người khác để kiếm lợi.
Xét theo lý, hành vi hiện tại của Tuế An cũng cực kỳ phù hợp với thiết lập “pháo hôi” trong truyện.
Nhưng giờ phản ứng nhân vật chính lại bất đồng, bất cứ thứ gì Tuế An vừa nhìn đến, Tô Lan đều có thể lập tức bao trọn trong cửa hàng để mua về.
Mèo con vốn chẳng hiểu được thế nào là ngại ngùng, chỉ cảm thấy Tô Lan chính là một “con sen” mà bản thân kiểm chứng xong liền thấy đủ tiêu chuẩn.
Sau một khoảng thời gian liên tục lặp lại thí nghiệm, 027 rốt cuộc cũng đã tự tạo cho mình một đôi tay số liệu để lưu trữ.
Giờ phút này, trong biển ý thức, 027 gãi gãi đầu:
“An An, sao tôi lại cứ có cảm giác hình như có gì đó không đúng nhỉ?”
Tuế An “ngao ô” một ngụm cắn kem Tô Lan đưa qua, nghe xong câu hỏi liền run run khuôn mặt trắng trẻo, giọng dính dính, mềm mềm:
“Không có đâu, hệ thống, cậu cảm thấy có chỗ nào không đúng sao?”
027 nằm trên bộ lông xù của mèo con, mặc cho móng vuốt hồng hồng của Tuế An búng qua búng lại, suy nghĩ một lát rồi thành thật lắc đầu:
“Không thể nói ra.”
Tuế An thì hoàn toàn bị hương vị của kem chinh phục, mèo con cứ thế há miệng nhỏ cắn từng miếng từng miếng, làm đôi môi vốn hồng nay lại càng đỏ mọng hơn.
“Chẳng phải trong cốt truyện gốc pháo hôi cũng hành động y như vậy sao?”
027 ngẩn người: “Ừ nhỉ.”
“Thế thì có gì không ổn đâu” Tuế An đã sớm được 027 nhắc nhở, nhiệm vụ lớn nhất của mình là tác hợp cho vai chính công thụ, còn nhiệm vụ nhỏ là phải hoàn thành các mắt xích quan trọng của pháo hôi.
Ví dụ như: quấy rầy vai chính công.
Ví dụ như: đối xử hống hách với vai chính thụ.
Lại ví dụ như: lén lút sau lưng cấu kết với những kẻ có quyền thế khác.
Trong số những nhiệm vụ này, tác hợp công thụ chính đương nhiên là nhiệm vụ có điểm thưởng nhiều nhất.
Nhưng 027 cũng từng nói, chính bởi vì những tiểu thế giới này bất ngờ gặp sự cố, vai chính công thụ lại chẳng hề đến được với nhau, khiến tiến trình thế giới bị nhiễu loạn nghiêm trọng.
Chính vì vậy, nhiệm vụ tác hợp vai chính công thụ mới tồn tại.
Mà trước Tuế An, đã có vô số hệ thống cùng ký chủ tiến vào thế giới này, nhưng đều thất bại.
Nghĩ vậy, Tuế An khẽ quẫy cái đuôi, làm nũng với 027:
“Hệ thống, giúp tôi đánh dấu những đoạn cốt truyện quan trọng cần phải đi qua nhé.”
Tuế An nói chắc như đinh đóng cột:
“Như vậy mới càng dễ hoàn thành nhiệm vụ đó! Hệ thống của tôi là đáng tin cậy nhất!”
027 bị con mèo nhỏ đáng yêu khích lệ, bỗng dưng cảm thấy tràn đầy nhiệt tình.
Tuế An vừa thỏa mãn cắn thêm một ngụm kem, vừa nhìn sang Tô Lan đang cúi mắt nghiêm túc nhìn mình. Hầu kết hắn khẽ trượt lên xuống, dường như vô cùng thèm thuồng.
Mèo con đối với con sen mà mình chọn trúng vẫn luôn hào phóng.
Thế nên cậu nhìn Tô Lan:
“Cậu cũng muốn nếm thử sao?”
Tô Lan sửng sốt, nếm? Nếm cái gì?
Hắn ngẩng lên nhìn Tuế An, đôi môi nhỏ vì vừa ăn kem mà đỏ ửng, thêm chút lạnh lẽo khiến đường nét càng trở nên tinh xảo. Cả gương mặt sáng bừng, môi hồng răng trắng, xinh đẹp khó tả.
Thấy hắn ngẩn người nhìn mình, mèo con lại hào phóng đẩy đẩy cánh tay hắn:
“Cậu không phải cũng muốn cắn một ngụm sao?”
“Cắn một ngụm?” Tô Lan khẽ lặp lại.
“Thật sự có thể cắn một ngụm sao?”
“Đương nhiên rồi!” Tuế An chẳng hiểu ẩn ý, liền đẩy cây kem trong tay về phía Tô Lan. Lúc đẩy qua, mèo con vốn thèm ngọt nên lại “ngao ô” cắn thêm một ngụm thật to.
Ngụm ấy quá lớn, ngoài phần bị ngậm trong miệng còn dư ra khá nhiều.
Mèo con “ô ô” mấy tiếng, lại dùng tay đẩy Tô Lan: mau nhận đi, nếu không sẽ rơi mất đó!
Nhưng thay vì giúp, bàn tay còn lại của cậu lại bị Tô Lan nắm chặt trong lòng bàn tay mình.
Hắn cúi xuống, gương mặt ôn nhuận như ngọc giờ lại có chút cố chấp.
Ánh mắt nâu trà sâu thẳm nhìn Tuế An, chứa thứ gì đó mèo con chẳng hiểu nổi.
Ngay sau đó, Tuế An chỉ cảm thấy có một luồng hơi ấm phất nhẹ qua môi mình.
Tô Lan nuốt miếng kem, hương vị ngọt ngào ấy đối với hắn chính là mỹ vị chưa từng có.
Hắn nhìn Tuế An, mỉm cười dịu dàng:
“Tôi nếm rồi, thật sự rất ngon.”
Mèo con ngốc nghếch nhai nhai trong miệng, một lát sau mới phản ứng lại, trừng mắt tức giận:
“Cậu là đồ xấu xa! Cư nhiên dám cướp kem của tôi!”
Mèo con tức đến phát điên, trong không gian ý thức kêu meo meo mắng hắn.
Phải thu hồi ngay đánh giá “người tốt” dành cho Tô Lan! Người tốt nào lại đi cướp đồ ăn từ miệng mèo con đáng yêu chứ!
Tô Lan không ngờ phản ứng của Tuế An lại như vậy, chẳng hề có xấu hổ hay vui vẻ, chỉ toàn tức giận.
Im lặng một lát, nghe tiếng mèo con giận dỗi, hắn thở dài khe khẽ.
Rồi hạ giọng mềm mỏng hỏi:
“Vậy… tôi xin lỗi An An. Cậu nói đi, An An muốn tôi làm gì mới chịu tha thứ?”
“Chỉ cần An An có thể tha thứ, cái gì tôi cũng có thể làm.”
Tuế An nhìn hắn, dường như cũng thấy được sự thành tâm.
“A~” Mèo con đảo mắt, chỉ tay vào biển hiệu cửa hàng đối diện vẽ cây kem to tướng:
“Vậy tôi muốn cái này!”
Tô Lan hơi ngạc nhiên: “Chỉ cần cái đó thôi sao?”
“Ừ ừ!” Tuế An gật đầu lia lịa “Cậu vừa mới ăn mất một ngụm kem của tôi, bồi thường cho tôi một cái to như vậy là đủ rồi!”
Tô Lan khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra với nụ cười ôn hòa như cũ:
“Được, An An chờ ở đây một lát nhé.”
Tuế An thỏa mãn nhìn Tô Lan đi mua kem, lúc này mới phát hiện trong đầu 027 như vừa ngây ra một thoáng.
Cậu vừa liếm chỗ kem còn sót, vừa hỏi với giọng dính dính:
“Hệ thống, cậu sao vậy?”
027: “……”
027 cảm thấy chính mình hình như vừa… bị đãng trí.