Lục Trạch Diệc cùng Tô Lan đều không mở miệng thêm lời nào, chỉ lặng im nhìn về phía Tuế An.
Tuế An gãi gãi má, dưới sự khích lệ đầy tự tin của 027 thì cảm thấy một màn kịch này coi như đã đi qua, nam chính công thụ giờ chắc chắn đã bắt đầu ý thức được một chút tình cảm khác thường dành cho nhau. Thế là cậu dứt khoát nhìn sang Tiêu Diễn ở phía bên kia:
“Tôi muốn ngủ cùng cậu.”
Ánh mắt Lục Trạch Diệc tối hẳn lại, ngay cả sắc mặt của Tô Lan cũng sa sầm.
Trên khuôn mặt tuấn tú của Tô Lan tràn đầy mất mát:
“An An, chẳng lẽ cậu không thích tôi sao?”
“Không có mà.” Tuế An lắc đầu, trong lòng cậu thật ra rất thích hơi thở trên người nam chính thụ.
“Vậy vì sao cậu lại chọn Tiêu Diễn?”
Tuế An thản nhiên đáp:
“Bởi vì giường của cậu ấy nhìn qua thoải mái nhất.”
Lục Trạch Diệc mím môi, trầm giọng hỏi:
“Thế còn tôi thì sao?”
Tô Lan và Tiêu Diễn đều là chủ động hỏi Tuế An, nhưng lúc này lại chính Tuế An chủ động chọn mình. Vì sao chỉ thoáng chốc đã đổi ý?
Tuế An chớp mắt, rất nhanh liền tìm được lý do thoái thác:
“Bởi vì cậu và Tô Lan chẳng phải là thanh mai trúc mã sao? Tôi không muốn hai người cãi nhau.”
Đã thấy Tuế An đã có quyết định, Tô Lan cũng không vội tranh chấp với Tiêu Diễn thêm.
Chỉ là… Tô Lan khẽ mở miệng, vì bản thân mà giải thích:
“Chỉ là khi còn nhỏ đã quen biết thôi, đâu tính là thanh mai trúc mã gì chứ.”
“Hơn nữa…” Hắn nhìn Tuế An:
“An An làm sao biết được chuyện này?”
Lời này vừa nói ra, cả Tiêu Diễn lẫn Lục Trạch Diệc đều quay nhìn Tuế An. Chẳng lẽ Tuế An đã sớm quen biết Lục Trạch Diệc cùng Tô Lan?
Nhưng không thể nào, với dáng vẻ này của Tuế An, nếu từng gặp qua, sao bọn họ lại chẳng có chút ấn tượng nào?
Tuế An thầm nghĩ, đương nhiên là cậu thấy trong kịch bản mà 027 truyền cho thôi.
Nhưng lời này thì tuyệt đối không thể nói ra.
Vì vậy cậu thản nhiên đáp:
“Tôi nghe được ở ngoài cửa á.”
Lúc này ba người mới nhớ lại, trước khi Tuế An bước vào phòng thì họ đã có nhắc tới chuyện này.
“Ừm?” Tiêu Diễn nghe vậy, liền đưa tay nhéo nhéo tai Tuế An:
“An An thính giác cũng khá đấy.”
Tuế An kiêu ngạo hẳn lên:
“Đó là đương nhiên.”
Ngay cả ở trong đám mèo, Tuế An cũng tự thấy mình là con mèo ưu tú và nhanh nhẹn nhất.
Thế nên cậu còn tặng cho Tiêu Diễn một ánh mắt tán thưởng, đây đúng là một con người có con mắt tinh tường.
Tiêu Diễn bị cái liếc mắt đó làm cho thất thần một thoáng.
Dù Lục Trạch Diệc và Tô Lan không hoàn toàn chấp nhận câu trả lời của Tuế An, nhưng một khi cậu đã chọn, cả hai cũng không nói thêm gì nữa.
Tuế An được đưa đến ký túc xá cũng đã muộn, ở đó chưa được bao lâu thì bụng cậu đã bắt đầu réo lên.
Tiêu Diễn đang ngồi cùng Tuế An xem phim, bỗng cảm giác tay áo mình bị kéo kéo, quay sang liền bắt gặp ánh mắt trông mong của Tuế An.
“Tôi hơi đói bụng rồi.” Trước kia khi chưa biến hình, mỗi lần đói bụng Tuế An sẽ kêu meo meo cầu xin người tốt bụng, đôi khi còn dùng móng nhỏ cào nhẹ tay anh trai, bắt anh phải xoa cái bụng mềm mại cho mình.
Y hệt một chú mèo con đơn thuần.
Trong đầu Tiêu Diễn bỗng dưng hiện ra một ý niệm như thế.
Thấy hắn ngẩn người nhìn mình, Tuế An dắt tay hắn đặt lên bụng mình, mèo con làm nũng như thói quen:
“Cậu sờ xem, bụng tôi đều bẹp dí rồi này.”
Đôi mắt đào hoa vốn phong lưu đa tình của Tiêu Diễn giờ phút này lại trở nên ngốc ngốc. Hắn thuận theo lực đạo của Tuế An, nhẹ nhàng cọ cọ vào bụng cậu.
Rõ ràng nhìn thì mỏng manh, mà chạm vào lại mềm mại lạ thường.
Tiêu Diễn thất thần, cúi đầu nhìn bụng Tuế An, lại nhẹ nhàng xoa thêm lần nữa.
Lúc này Tuế An bắt đầu không vui. Sờ bụng mèo con thì thôi đi, sao lại không cho mèo con ăn chứ?
Vì vậy cậu hất tay Tiêu Diễn xuống, nhấn mạnh lần nữa:
“Tôi đói bụng rồi mà.”
Tiêu Diễn chỉ thấy đầu óc mình như ngừng hoạt động, nhìn gương mặt nhỏ trước mắt, đôi môi đỏ hồng khẽ mím, muốn nói gì lại chỉ phát ra một tiếng vô nghĩa.
Tuế An lập tức rút lại đánh giá “có mắt nhìn” dành cho Tiêu Diễn.
Đây rõ ràng là một con người không biết điều.
Sờ bụng mèo con mà không chịu cho mèo con ăn?
Thế là cậu chẳng thèm nể tình, bỏ qua Tiêu Diễn, quay sang nhìn hai người còn lại trong phòng.
Ngay khi Tuế An cùng Tiêu Diễn tương tác với nhau, Tô Lan cùng Lục Trạch Diệc tuy bề ngoài trông như đang làm việc riêng, nhưng vẫn âm thầm chú ý đến hai người, đặc biệt là Tuế An.
Nhìn thấy Tiêu Diễn phảng phất như biến thành một thằng ngốc ngẩn ra, Tô Lan giành mở miệng trước cả Lục Trạch Diệc:
“An An muốn ăn gì?”
Hắn vẫy tay gọi Tuế An, sau đó quả nhiên nhìn thấy mèo con kia ngoan ngoãn chạy đến cạnh mình.
Mèo con đương nhiên là muốn ăn thịt và đồ ăn của loài người!
Trước khi hóa hình, anh trai sẽ tự tay nấu cơm mèo cho cậu, nuôi nấng đến mức bộ lông sáng bóng mượt mà.
Trước khi được nhặt về nuôi, mèo con cũng từng trải qua những ngày bụng đói xẹp lép. Nhưng sau khi được nhận nuôi, tựa hồ cảm giác rằng mình đã chinh phục được nhân loại, cho nên càng trở nên kiêu ngạo, ỷ lại hơn.
Thức ăn mèo thường ngày cũng ăn, nhưng cậu lại chỉ thích cơm do anh trai tự tay nấu.
Thế nhưng anh ấy lại có thân thể không khỏe, cho nên mèo con sẽ lặng lẽ nhẫn nhịn. Chỉ khi thật sự thèm, cậu mới cọ cọ anah trai, ngọt ngào kêu “meo meo” làm nũng, còn lăn ra cống hiến cái bụng mềm mại của mình cho anh xoa nắn thật lâu.
Cậu cũng có hứng thú với nhiều món ăn của loài người, chỉ là khi còn là mèo con thì dù anh trai có sủng ái đến đâu cũng sẽ không cho cậu nếm thử những món ăn không hợp với mèo.
Đến khi hóa hình, thân thể anh trai lại càng thêm gầy yếu. Tuế An gần như không rời một bước mà canh giữ bên cạnh, cũng chẳng có cơ hội thử những món ngon của loài người từng thấy trên TV.
Nay ở chỗ này không có anh trai, cũng chẳng ai nấu cơm mèo cho cậu, Tuế An liền đem hết những món từng thấy trong trí nhớ liệt kê ra.
Tô Lan không cắt ngang, kiên nhẫn chờ cậu nói xong, sau đó còn mở điện thoại ghi chú lại toàn bộ.
Tuế An nhìn tờ thực đơn dài ngoằng, lúc này mới nhận ra hình như mình vừa kể có hơi nhiều… Trong nháy mắt có chút chột dạ.
Tô Lan tinh tế nhận ra sự thay đổi cảm xúc ấy, dịu dàng trấn an:
“Không sao cả, chúng ta ăn trước những món An An muốn nhất, còn lại từ từ thử sau.”
Tuế An tươi cười rạng rỡ:
“Cậu thật tốt!”
Trong ý thức, cậu liền báo cáo với 027:
“Hệ thống, vai chính thụ quả nhiên là một người thật tốt!”
027 lật lại cốt truyện, ánh sáng xanh rung nhẹ trên đầu, dường như muốn nói —— thật sự thế sao?
“Đúng vậy!” Tuế An quả quyết gật đầu.
Chờ đến khi bị Tô Lan khéo léo dẫn về phía mình, Tiêu Diễn mới hoàn hồn lại.
Nghe thấy những lời Tô Lan vừa nói, Tiêu Diễn trong lòng lập tức thấy không thoải mái: Tô Lan đúng là bụng dạ khó lường, chẳng lẽ muốn dụ dỗ Tuế An về phe mình?
Hắn vội vàng chen vào cạnh Tuế An:
“An An, cậu muốn ăn gì, tôi cũng có thể gọi cho cậu.”
“Không cần đâu!” Tuế An hớn hở đáp, “Tô Lan đã giúp tôi gọi rồi!”
Chẳng biết Tô Lan làm cách nào, mà chỉ trong nửa tập phim ngắn ngủi, cửa phòng đã vang tiếng gõ.
Tô Lan đi lấy hộp cơm trở về, nặng trịch trên tay.
Anh gọi suất ăn cho cả bốn người, nên Tuế An ngoan ngoãn rửa tay sạch sẽ, ngồi bên bàn chờ ba người kia mở hộp ra.
Dù sao cũng là bạn cùng phòng bốn năm, Tô Lan đặt đồ ăn cũng đã hỏi trước Tiêu Diễn và Lục Trạch Diệc có kiêng món gì không. Nhận được đáp án phủ định, liền dứt khoát gọi phần cho tất cả.
Đôi mắt Tuế An sáng long lanh nhìn một bàn đầy món ngon, toàn là những món cậu từng ao ước khi còn là mèo con.
Tô Lan dịu dàng gắp cho cậu một miếng cá, còn kiên nhẫn gỡ sạch xương, nhẹ giọng:
“Cậu nếm thử cá kho này trước đi.”
Tuế An vụng về cầm đũa, nếm một miếng, ánh mắt liền sáng rực.
Bên kia, Tiêu Diễn cũng không chịu thua, nhanh tay bóc một con tôm hùm đất cay bỏ vào chén cậu.
Tuế An thử ăn, lập tức bị cay đến rưng rưng nước mắt. Nhưng vẫn ngoan cường nhai nuốt xong.
Nhìn cảnh ấy, Lục Trạch Diệc ngồi đối diện không nói một lời, chỉ lẳng lặng rót cho cậu một ly sữa.
Tuế An liếm môi, đôi mắt vẫn sáng lấp lánh nhìn Tiêu Diễn:
“Tôi còn muốn!”
Tiêu Diễn không dám cho cậu ăn quá nhiều, chỉ bóc thêm vài con, dịu giọng dỗ:
“Lần sau gọi ít cay hơn rồi ăn nhiều cũng được, được không?”
Tuế An rụt rè ngẩng cằm, ý bảo mình đã hiểu.
Hành động ấy khiến Tiêu Diễn suýt ngọt chết tại chỗ.
Trong khi đó, Lục Trạch Diệc cũng lẳng lặng đặt một con cua đã bóc sẵn trước mặt Tuế An, đổi lại được một câu cảm ơn ngọt ngào.
Sau khi ăn no, Tuế An theo bản năng dựa vào người bên cạnh mà cậu tạm thời cảm thấy đáng tin nhất - Tô Lan, ngẩng đầu làm nũng:
“Có hơi no quá… muốn xoa xoa.”
Tô Lan vốn nghĩ mình không ngốc như Tiêu Diễn, nhưng khi bị Tuế An kéo tay đặt lên bụng nhỏ căng tròn, trong khoảnh khắc vẫn ngẩn ngơ mất một lúc lâu.