Tuế An hoàn toàn không ý thức được, tư thế giữa mình và Lục Trạch Diệc lúc này có bao nhiêu mập mờ.
Cậu thiếu niên gầy yếu, da thịt trắng nõn đang nằm gọn trong lòng một nam sinh cao lớn, cái đầu nhỏ gắt gao chôn vào lồng ngực rắn chắc kia, bàn tay mảnh khảnh căng chặt nắm lấy vạt áo trước ngực đối phương.
Ngoài cửa là tiếng sấm nổ liên hồi, Lục Trạch Diệc chỉ cảm thấy người trong lòng mình càng run rẩy, càng siết chặt lấy hắn hơn.
Cả người hắn hơi cứng ngắc, nhưng vẫn vụng về mà vỗ nhẹ lưng Tuế An, giọng khẽ khàng dỗ dành.
Trong không gian ý thức, 027 có chút lo lắng nhìn chú mèo nhỏ đang co ro thành một cục:
“An An, cậu cảm thấy thế nào rồi?”
Mèo con khe khẽ “meo” một tiếng, trông có chút hoảng hốt.
“Đau giống như lúc bị lôi kiếp đánh vậy…”
Thân mèo nhỏ co rúm lại, dường như đang nhớ về ngày ấy, khi lôi kiếp đánh xuống khiến cậu suýt nữa hồn phi phách tán.
027 đau lòng tiến lại, dụi dụi thân mèo nhỏ:
“An An đừng sợ. Đây không phải lôi kiếp, chỉ là sấm sét bình thường thôi.”
Đây là ký chủ đầu tiên của 027. Lần đầu gặp mặt, nó nhìn thấy chỉ là một chú mèo con lông cháy xém, xám xịt khắp người.
Tuế An lúc ấy bị lôi kiếp đánh cho trở lại nguyên hình, bộ lông vốn mềm mượt như tơ bị cháy xém loang lổ.
Sau khi trói định ký chủ, để chứng minh năng lực, 027 đã dùng quyền hạn của mình chữa lành toàn bộ thương tích cho cậu.
Vì thế, chú mèo nhỏ lại trở về với bộ lông trắng mềm mượt, xù như mây, nhìn chỉ muốn ôm vào lòng mà cọ.
Nhưng lúc này, cậu vẫn đang run run. 027 nghĩ nghĩ rồi an ủi:
“Ký chủ đừng sợ. Tôi có thể mở khiên bảo hộ cho cậu, cho dù thật sự có lôi kiếp cũng sẽ không đánh xuống được đâu.”
Đôi mắt trong trẻo như ngọc bích của Tuế An sáng bừng:
“Thật sao? Hệ thống, cậu thật lợi hại!”
Cậu chủ động dụi mặt vào 027, giọng vừa mềm vừa ngọt:
“Cảm ơn hệ thống.”
027 lập tức bị dỗ đến choáng váng, cả quả cầu ánh sáng lam nhạt đều biến thành màu hồng phấn:
“Không sao, An An cứ yên tâm. Tôi sẽ bảo vệ cậu.”
Cùng lắm thì… sau này thiếu điểm tích phân, nó sẽ chịu nợ Chủ Thần một chút.
_______
Thời gian Tuế An trò chuyện với 027 trong đầu kỳ thực không lâu, nhưng rơi vào mắt những người khác trong phòng ký túc, việc Lục Trạch Diệc ôm cậu mãi không buông lại trông hơi quá mức.
Bên ngoài, tiếng sấm đã ngừng, thế nhưng cánh tay Lục Trạch Diệc vẫn siết chặt không buông Tuế An.
Tô Lan khẽ cau mắt, giọng ôn hòa:
“An An, đừng sợ. Sấm ngừng rồi.”
Tuế An từ trong ngực Lục Trạch Diệc ngẩng đầu, trên má trắng nõn còn ửng lên chút hồng nhạt.
Giờ trời vẫn oi bức, lồng ngực Lục Trạch Diệc lại nóng rực.
Tuế An khẽ đẩy ngực hắn ra.
Không những chẳng đẩy được, ngược lại còn cảm nhận rõ cơ bắp căng chặt rắn chắc bên dưới.
Cứng như đá.
“Trạch Diệc” Tô Lan giọng điệu vẫn ôn nhu: “An An hình như không thoải mái lắm.”
Lúc này Lục Trạch Diệc mới bừng tỉnh như vừa từ cõi mộng quay lại, buông tay ra.
Trong ngực không còn bóng dáng mềm mại ấy, hắn lại cảm thấy hụt hẫng.
Nhìn thấy Tuế An được Tô Lan dịu dàng dỗ dành, sắp ngả cả người vào hắn ta, Lục Trạch Diệc bất giác thấy bực bội khó hiểu.
Đôi môi mím chặt, gương mặt vốn đã lạnh lùng lại càng thêm khó gần.
027 chắc nịch đánh giá:
“An An xem đi, vai chính công rõ ràng đã bắt đầu thấy phiền cậu rồi đó.”
Tuế An ngơ ngác, mờ mịt hỏi:
“Hệ thống, thế nào mới gọi là quấy rầy? Vừa nãy… ôm cậu ấy, dụi vào người cậu ấy cũng tính sao?”
027 khựng lại. Lúc này nó mới sực nhớ ra một vấn đề mấu chốt.
Tuế An mở linh trí chưa lâu, trước khi được một vị anh trai tốt bụng cưu mang, cậu vốn chỉ là một chú mèo nhỏ mềm nhũn.
Mèo con thì không cần học hành, không cần làm việc, ngoài ăn với ngủ thì chỉ thích quấn lấy anh trai, nghịch ngợm làm nũng.
Sau này, khi bị phát hiện có thể biến thành người, cậu mới được dạy những lẽ thường trong xã hội loài người.
Nhưng mà, chưa kịp dạy dỗ được bao lâu thì anh trai đã gặp phải biến cố.
Hơn nữa, những gì anh dạy cũng tuyệt đối không bao gồm mấy thứ lung tung rối loạn như vậy.
Cho nên, trước khi Tuế An nêu ra vấn đề này, 027 thậm chí chưa từng nghĩ tới.
Đừng nói Tuế An, ngay cả hệ thống như nó cũng không biết rốt cuộc “quấy rầy” nghĩa là gì.
027 không mấy chắc chắn:
“Ờ… chắc là tính đi.”
“An An đừng lo, tôi sẽ lên mạng ở thế giới này tìm thử xem.”
Mà hệ thống cũng từng được tiền bối căn dặn: phải biết kịp thời khen ngợi ký chủ, có như vậy ký chủ mới có thêm động lực để hoàn thành nhiệm vụ.
Thế nên, trước khi an tâm chìm vào internet tìm kiếm tư liệu, 027 vội vàng khích lệ:
“Vừa nãy nhân vật chính thụ chủ động kêu nhân vật chính công chủ động buông cậu ra, chắc chắn là ghen đó!”
“An An cố lên nhé! Nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta nhất định sẽ hoàn thành hoàn mỹ!”
________
Tuế An lúc này tiến lại gần Tô Lan, đang tò mò nhìn vào cái hộp chữ nhật nhỏ phát sáng trong tay hắn.
Mèo con biết cái này gọi là “điện thoại di động”, anh trai trước kia cũng từng mua cho cậu một cái.
Có điều anh nói mèo con còn nhỏ, nên cài đặt cho cậu toàn bộ ở chế độ thiếu niên.
Tô Lan mở ứng dụng dự báo thời tiết, dịu giọng nói với Tuế An đang chăm chú nhìn vào màn hình:
“An An, dự báo nói mưa phải đến sáng mai mới tạnh.”
“Tối nay vẫn sẽ còn sấm sét.”
“Cho nên…” hắn chuyển lời, “Chúng ta giờ đi lấy đồ dùng sinh hoạt, hay là cậu ngủ cùng tôi một đêm đi, chờ ngày mai trời nắng rồi hẵng đi?”
Tuế An nhíu mày. Cậu vốn không thích ngày mưa, vì nước mưa sẽ làm ướt nhẹp bộ lông xù của mình.
Mèo con vốn chẳng biết cái gì gọi là khách sáo, vừa định gật đầu thì bỗng nghe giọng của Tiêu Diễn – người đã bị bỏ quên nãy giờ vang lên:
“An An cũng có thể ngủ cùng tôi một đêm.”
Tuế An quay đầu nhìn, liền thấy Tiêu Diễn chớp mắt với mình:
“Chăn đệm giường tôi rất mềm đó nha.”
Hắn còn cố ý chỉ sang giường Tô Lan, trên đó chỉ trải một lớp khăn mỏng sơ sài.
Thực ra Tô Lan vốn chẳng định ở ký túc xá lâu dài nên chỉ thu dọn đơn giản.
Còn Tiêu Diễn thì khác, dù cũng không thường ở ký túc xá, nhưng phòng khi cần nghỉ ngơi, hắn vẫn chuẩn bị cho mình chăn đệm thật thoải mái.
Tuế An liếm môi. Trước kia anh trai đã chuẩn bị cho cậu ổ mèo mềm mại, ấm áp.
Nhưng mà…
Tuế An hỏi ý kiến 027:
“Hệ thống, trong cốt truyện có phải thường là pháo hôi sẽ tìm đủ loại lý do để tiếp xúc với nhân vật chính công không?”
027 suýt thì bị những thông tin lộn xộn trên internet làm cho dữ liệu hỗn loạn, nhưng khi nghe câu hỏi, nó lật lại cốt truyện, chắc chắn trả lời:
“Đúng vậy! Pháo hôi thường xuyên lấy lý do như chăn bị ướt, sợ sấm sét… để tìm cách quấy rầy vai chính công.”
Tuế An ngoan ngoãn gật đầu, liếc nhìn chiếc giường mềm mại của Tiêu Diễn, rồi lại ngẩng lên nhìn về phía Lục Trạch Diệc đang nửa quỳ, vừa nhấc khăn trải giường.
“Cái kia… tôi có thể cùng cậu ngủ chung không?”
Sắc mặt Tiêu Diễn và Tô Lan đồng loạt biến đổi.
027 thì phấn khích khích lệ:
“Đúng rồi, chính là như vậy!”
“Tiếp theo, vai chính công sẽ chỉ liếc nhìn cậu một cái rồi từ chối một cách vô tình thôi.”
“Ờ… vậy, nếu cậu ấy từ chối, tôi có thể ngủ cùng Tiêu Diễn không?”
Giọng mèo con có chút buồn bã, cái đuôi xù to cũng cụp xuống, lắc lư trên mặt đất:
“Trước kia anh trai chuẩn bị ổ mèo cho tôi rất thoải mái nha.”
Mà giường của anh ấy cũng thật thoải mái. Tuế An đặc biệt thích nũng nịu bên anh trai, nên ban đêm thường ôm ấp cùng nhau ngủ.
Với mèo con mà nói, ngủ chung với người khác vốn chẳng có gì to tát.
027 là một hệ thống mới sinh, hoàn toàn không cảm thấy có gì sai trong đối thoại này.
Vốn dĩ chính nó đã phạm sai lầm khiến cho giường đệm của Tuế An không có gì cả, mèo con chỉ đang muốn tìm cho mình một chỗ ngủ thoải mái thôi, có gì sai chứ?
Thế nên nó khẳng định chắc nịch:
“Có thể! Chúng ta chỉ cần diễn theo kịch bản này, làm cho nhân vật chính thụ ghen là được rồi!”
Quả nhiên, đúng như 027 dự đoán, Lục Trạch Diệc thoáng nhìn Tô Lan, sau đó cúi xuống đối diện với ánh mắt trông mong của Tuế An.
Hắn im lặng một lát, rồi khẽ nói một câu:
“Được.”
027: “Thấy chưa, cậu ta nhất định sẽ từ… Hả?”
“Hả??”
Nhưng 027 lại chẳng hề hoảng loạn. Nó lật lại cốt truyện một lần nữa, rồi chắc nịch:
“Tôi hiểu rồi! Cậu ta sợ cậu đi quấy rầy nhân vật chính thụ, nên dứt khoát giữ cậu bên cạnh để tiện trông chừng. Như vậy cậu sẽ không có cơ hội tiếp cận nhân vật chính thụ nữa.”
Bởi vì ở giai đoạn đầu, khi vai chính công thụ vẫn chưa để lộ tâm tư với nhau, pháo hôi sẽ lợi dụng mối quan hệ “thanh mai trúc mã” giữa công và thụ để tìm cách lấy tin tức từ thụ.
Do đó, cả vai chính công lẫn thụ đều từng ghen với pháo hôi, cho đến họ mới nhận ra tình cảm thật sự của mình.
Tuế An nghiêng đầu, đối diện với ánh mắt đen sâu thẳm của Lục Trạch Diệc, tạm thời tin vào lời giải thích của 027.
Tô Lan cũng thoáng nhìn Lục Trạch Diệc, rồi lập tức dời ánh mắt.
Hắn mỉm cười, vươn tay về phía Tuế An, dịu giọng nói:
“An An, giường của Lục Trạch Diệc quá cao, tôi sợ cậu không may ngã xuống.”
“Vậy nên, ngủ với tôi thì hơn.”
Tuế An nhìn Tô Lan, rồi lại nhìn sang Lục Trạch Diệc, trong ý thức thì chọt chọt 027:
“Hệ thống, đây rốt cuộc là tình huống gì vậy?”
027 đầy tự tin:
“Rõ ràng rồi, nhân vật chính thụ cũng đang ghen đó!”
Nó lại cổ vũ:
“An An, tôi đã nói rồi, nhiệm vụ lần này rất đơn giản.”
“Chẳng bao lâu nữa, công thụ sẽ nhận ra tình cảm dành cho nhau thôi!”
Tuế An: “Hả???”