Phương Thời Miễn thấy chiếc xe của nhà họ Triệu đang tiến về phía này, liền nắm tay Triệu Thuận lùi lại một bước để giữ khoảng cách, rồi nhìn Hoắc Tuấn bằng ánh mắt đầy ý ngại.
“Anh Hoắc bận rộn việc công, tôi xin không làm phiền nữa.” Nói rồi, cậu dắt Triệu Thuận rời đi.
Nhìn bóng dáng Phương Thời Miễn khuất dần, Hoắc Tuấn khẽ cười, chẳng mấy bận tâm.
Hải Thị mấy hôm nay nhiệt độ giảm đột ngột. Dù hôm nay trời đẹp, Phương Thời Miễn không để Triệu Thuận chơi ngoài trời quá lâu. Hai người tản bộ dọc khu vườn Tân Giang một lúc rồi quay về.
Triệu Thuận không mấy vui vẻ khi phải lên xe. Phương Thời Miễn lấy hộp sữa chua trong túi đồ ăn vặt ra, cắm ống hút rồi đưa cho Triệu Thuận: “Anh Thuận ơi, về nhà mình chơi game nhé?”
Triệu Thuận nhận lấy hộp sữa chua, ngồi vào xe, rồi hôn lên má Phương Thời Miễn một cái.
Hai người về đến nhà họ Triệu lúc hai ông bà đang ngủ trưa. Phương Thời Miễn không làm phiền, đưa Triệu Thuận xuống phòng khách tầng dưới chơi game.
Máy chơi game kết nối với màn hình tivi. Phương Thời Miễn đưa chiếc tay cầm màu xanh cho Triệu Thuận, còn mình cầm chiếc màu đỏ. Máy chỉ có một game vượt màn rất đơn giản, có thể chơi đơn hoặc nhiều người.
Triệu Thuận nghiêm túc cầm lấy tay cầm, ra vẻ chuyên nghiệp ấn ấn các nút.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT