“Không cháy.”
Người đàn ông cao lớn, anh tuấn khuôn mặt trầm xuống, mày liễu sắc lạnh, nhưng giọng nói lại lộ ra sự bất đắc dĩ khó nhận thấy.
Hoắc Trọng Sơn đặt Phương Thời Miễn xuống chiếc ghế mây trên ban công. Hắn đứng bên cạnh, châm một điếu thuốc, cứ thế giữ một khoảng cách ngắn, lặng lẽ nhìn cậu. Làn khói thuốc che khuất cảm xúc trong mắt người đàn ông, không phân biệt được vui buồn, khiến người ta chẳng thể đoán ra.
Tuy nhiên, ánh đèn vàng ấm áp trên ban công làm tan đi vẻ lạnh lùng nơi gương mặt cương nghị, nhuộm vào đó vài phần dịu dàng, khiến hắn trông gần gũi, có tình người hơn thường ngày.
Trên ghế mây, gương mặt trẻ con của thiếu niên ửng hồng vì men say. Đôi mắt ngấn nước, chóp mũi cũng phiếm hồng. Cậu cúi mặt, nhìn vô cùng đáng thương.
Phương Thời Miễn say đến ngây ngốc, ngồi được một lát vẫn đứng lên, chỉ vào chiếc ghế mây, đối mặt với Hoắc Trọng Sơn. Vẻ mặt ủy khuất, mắt thậm chí còn long lanh nước: “Nó nóng quá.”
Bàn tay cầm điếu thuốc của Hoắc Trọng Sơn khựng lại, sau đó hắn hơi cúi người, khoanh tay dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn trên bàn. Hắn ngồi xuống chiếc ghế mây đối diện Phương Thời Miễn, bình tĩnh nhìn chằm chằm kẻ không biết trời cao đất dày trước mặt, giọng nói bình thản: “Còn có thể nóng hơn nữa.”
Một vệ sĩ mặc đồ đen nhận lấy chiếc áo khoác màu đen từ tay người hầu, vừa tiến lại gần Phương Thời Miễn một bước thì cậu đã loạng choạng đứng dậy, ngã nhào vào người anh ta. Giọng nói nôn nóng, mơ hồ: “Muốn đi vệ sinh nữa, tìm nhà vệ sinh, không đi phòng họp.”
Trong mắt người say, tiếng nói rất nhỏ, nhưng trên ban công yên tĩnh tối nay, nó lại rất lớn.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play