Sáng sớm thứ Tư, vừa tan ca Phương Thời Miễn đã nhận được tin nhắn của giám đốc Dương, báo hôm nay cậu không cần đi làm ca tối, ca đêm sẽ có bảo vệ trật tự đến thay.
Phương Thời Miễn thấy lòng mình nặng trĩu, nhưng lại chẳng thể gọi tên được sự khó chịu ấy từ đâu mà ra. Cảm giác như vô vàn thứ đang đè nén, khiến giác quan trở nên tê liệt, không phân định nổi bi ai này bắt nguồn từ chuyện gì.
Cậu cùng Từ Long về chung cư. Từ Long lên nhà ngủ bù, còn Phương Thời Miễn thì chạy xe máy điện đi mua ít kỷ tử, sữa, trái cây. Cầm theo xấp bản thảo "linh cảm" cậu vẽ trong phòng điều khiển mấy hôm nay, cậu luồn lách qua vài con hẻm nhỏ, trình giấy tờ cho bảo vệ kiểm tra nhanh rồi tiến vào một khu dân cư cũ kỹ.
Dù cũ kỹ, khu này khác hẳn cái chung cư vạn người chen chúc của Phương Thời Miễn. Ở đây ít hộ dân hơn, cây xanh nhiều, an ninh cũng rất nghiêm ngặt. Người ngoài muốn vào, ngoài việc gọi điện xác nhận với gia chủ, còn phải điền thông tin khách đến thăm.
Dưới lầu tiểu khu có một trung tâm hoạt động cho người cao tuổi. Trong sảnh chính, mấy cụ ông đang vây quanh bàn cờ tướng. Ngoài vườn trung tâm cũng có vài cụ đang ngồi, người dắt chó, người khoe chim.
Phương Thời Miễn dựng xe máy điện dưới mái che bên ngoài. Vừa đi qua khu vườn trung tâm, cậu đã nghe thấy có người gọi tên mình.
Cậu quay người nhìn lại, thấy một anh chàng tóc húi cua mặc áo khoác đang đứng ngoài sảnh hoạt động, vẫy tay gọi rồi nhanh chóng chạy về phía mình.
Phương Thời Miễn còn chưa kịp định thần, đống đồ trong tay đã được anh chàng nọ nhận lấy.
Anh chàng mặt hơi sạm, dáng người cân đối, còn khá trẻ. Anh ta nhoẻn miệng cười lộ hàm răng trắng bóng, có chút ngượng ngùng, nói: “Chào anh Phương Thời Miễn. Ông Triệu đang chơi cờ, lát nữa ông muốn anh lên cùng.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play