Phương Thời Miễn nhảy vội từ ban công xuống, mặt đỏ bừng vì ngượng. Cậu cuống quýt chạy đi tắt đèn bàn, nhưng quái lạ thay, càng chỉnh lại càng sáng hơn.
Gió lớn gào thét. Cậu dường như nghe thấy tiếng động rất nhỏ từ phòng bên cạnh, nhưng hoàn toàn không dám quay lại xem đó là ai.
Cuối cùng đèn cũng tắt, không gian ban công trở lại yên tĩnh. Phương Thời Miễn nhìn thẳng về phía trước, cố giữ vẻ trấn tĩnh bước về phòng ngủ. Khoảnh khắc kéo rèm lại, cậu ôm đầu ngồi thụp xuống sàn, vẻ mặt đầy ảo não và ngượng ngùng.
Không dưng đi gọi điện thoại, hóng gió làm gì không biết...
Chỉ muốn về lại tầng hầm, nhớ cái phòng điều khiển dù ngột ngạt nhưng an toàn.
Ngồi thẫn thờ vài phút, Phương Thời Miễn trấn an mình. Thực ra người đó cũng chẳng biết mình là ai, chưa chắc đã để ý đến mình. Tiếng mình nói không lớn, đèn cũng không bật sáng cho lắm.
Cánh cửa lớn chạm khắc tinh xảo vang lên tiếng gõ đều đặn. Phương Thời Miễn vuốt lại mái tóc bị gió thổi rối, đứng dậy mở cửa.
“Cậu Phương, Chúc tổng hỏi cậu muốn ở lại đây nghỉ ngơi hay về?” Giọng cô hầu gái nhu hòa.
Phương Thời Miễn bước ra ngoài: “Tôi muốn về nhà.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play