Phương Thời Miễn đang ngồi trên ghế dài ở công viên đài phun nước, lướt điện thoại xem bảng xếp hạng ẩm thực gần đây.
Một bóng người cao lớn bỗng che khuất tầm nhìn, Phương Thời Miễn ngẩng lên mắt sáng rực. “Anh Long!”
Từ Long không thay đổi nhiều so với trước, chỉ gầy đi một chút, nhưng vóc dáng vẫn vạm vỡ cường tráng, dường nhưu có thể một mình chấp mười. Bộ vest may đo trên người cũng không thể khiến anh ta nho nhã hơn chút nào. Thấy Phương Thời Miễn, anh ta cười toe toét, nhấc bổng cậu lên ôm một cái thật chặt.
“Thế nào, có nhớ tôi không?” Từ Long buông cậu ra, lùi lại một bước, ngắm nghía từ trái sang phải rồi khẽ cau mày. “Sao vẫn gầy thế này, Hải Thành đúng là không nuôi người mà. Theo tôi về Vân Thành đi, đảm bảo nuôi cậu trắng trẻo mập mạp.”
Phương Thời Miễn im lặng vén tay áo khoác lên, nắm chặt tay, rồi ngước lên nhìn Từ Long.
Từ Long bị cậu chọc cho cười ha hả, thấy Phương Thời Miễn vẫn chẳng khác xưa là mấy, bèn dùng giọng điệu dỗ dành như trước kia: “Ối chà, Miễn Miễn nhà ta lớn thật rồi, mặc đồ thì gầy mà cởi ra lại có da có thịt, tốt, tốt lắm nha.”
Một phụ huynh dắt theo đứa bé đi ngang qua, đứa bé giơ cây kẹo bông gòn lên, nói oang oang: “Con chỉ ăn một miếng thôi, ăn nhiều sẽ bị sâu răng đó.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT