Vào học kỳ hai của năm nhất, Phương Thời Miễn đã hoàn toàn thích nghi được với cuộc sống đầy áp lực ở trường cảnh sát.
Mỗi tối chạy bộ xong, khi cậu thong thả đi bộ trên sân vận động để điều hòa nhịp thở, bầu trời đôi khi mang một sắc lam tím dịu mắt, đôi khi lại là màu xanh thẳm thuần khiết. Mây chuyển thành màu xám, còn những ngọn đèn lớn trên sân vận động thì sáng rực.
Không khí cũng mang một mùi hương dễ chịu, tựa như rễ cây cắm sâu vào lòng đất, một cảm giác thật dịu dàng.
Những lúc như thế, dù bên cạnh có người trò chuyện bầu bạn, Phương Thời Miễn vẫn không kìm được mà nhớ Hoắc Trọng Sơn.
Cậu muốn ôm hắn, muốn nằm bên cạnh hắn thủ thỉ, muốn hôn hắn, muốn làm t*nh.
Phương Thời Miễn nằm trên thảm cỏ mềm mại của sân vận động, lấy mũ lót dưới đầu. Cậu thầm tính toán, muốn tặng cho Hoắc Trọng Sơn một món quà nhỏ.
Triệu Hựu ngồi bên cạnh Phương Thời Miễn, một chân co lên tùy ý, hai tay vòng qua ôm lấy đầu gối, đầu hơi cúi nhìn cậu.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play