Đêm đã về khuya. Ngay lúc sắp chìm vào giấc ngủ, hàng mi Phương Thời Miễn khẽ run lên, cậu hé mắt nhìn quanh. Xung quanh tối đen như mực, bên tai chỉ còn tiếng thở đều đặn trầm ổn của Hoắc Trọng Sơn.
Hoắc Trọng Sơn ôm chặt quá, khiến cậu hơi nóng.
Phương Thời Miễn hé chăn ra, rồi nhẹ nhàng nhấc cánh tay Hoắc Trọng Sơn dịch đi một chút. Cậu vừa định xoay người đưa lưng về phía hắn thì cánh tay người đàn ông đột ngột siết lại. Mái tóc ngắn cũn cọ vào má cậu, Hoắc Trọng Sơn vùi đầu vào hõm vai cậu, giọng hắn đặc sệt cơn buồn ngủ: “Muốn đi vệ sinh à?”
Hắn sờ lên mặt cậu, “Hay là khát nước?”
Phương Thời Miễn lắc đầu, xoa nhẹ đầu Hoắc Trọng Sơn hai cái rồi nhắm mắt lại. Lần này, cơn buồn ngủ ập đến, át đi cảm giác oi bức khó chịu, kéo cậu chìm sâu vào giấc ngủ.
Chẳng biết đã ngủ bao lâu, Phương Thời Miễn cảm thấy người mình nhẹ bẫng, cứ lơ lửng bay lên mãi.
Xuyên qua cả tầng mây, xuyên qua cả vầng mặt trời rực rỡ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play