Ban đầu Phương Thời Miễn tưởng Hoắc Trọng Sơn vào, trong lòng còn đang suy đoán không biết có phải hắn đang giận mình vì chuyện “di thư” hay không, lời giải thích chưa kịp nghĩ xong đã bị một dì nhiệt tình tấn công đến trở tay không kịp.
Dì ấy tay xách theo ít cháo và món ăn nhẹ, vội vàng kê một chiếc bàn nhỏ đặt trên giường bệnh, vừa bày xong vừa cằn nhằn: “Ai ya, mấy ngày không ăn gì rồi, giờ chưa ăn dầu mỡ được đâu, ăn chút cháo ấm dạ trước đã.”
“Lúc được gọi tới đây tôi gấp lắm, không thì nhất định sẽ tự tay nấu cháo mang theo. Cơm hộp bên ngoài ấy à, chẳng có gì sạch sẽ, nguyên liệu cũng không ra gì, thịt thì toàn là đồ đông lạnh…”
Phương Thời Miễn quên điện thoại của mình chỉ có thể sử dụng các chức năng khác khi được gỡ khỏi chế độ treo.
Cậu thật sự không hiểu nổi rõ ràng là một thiếu niên ở độ tuổi thích lướt mạng, vậy mà đối với smartphone lại lý trí đến đáng sợ, hoàn toàn không bị mê hoặc, giống như miễn dịch với công nghệ vậy.
Từ Long còn chưa tới, trong phòng bệnh đã đón một người lạ mặt trước.
Phương Thời Miễn vẫn còn ngơ ngác ngồi trên giường.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT