“Nghe lời em, vậy thì không để ông ta toại nguyện.” Ánh mắt Hoắc Trọng Sơn sâu lắng, mềm đi hẳn. Hắn cúi đầu nhìn Phương Thời Miễn, mọi lửa giận tích tụ từ trước đó, cuối cùng cũng tan biến sạch sẽ trong đôi mắt ướt nhòe của thiếu niên.
Nghe được câu ấy, cả người Phương Thời Miễn như trút được gánh nặng.
Lý do khiến cậu không muốn đồng ý với yêu cầu của Phương Quốc Hồng rất nhiều, nhưng ngay cả khi bỏ qua những lý do ấy, Phương Thời Miễn cũng không thể nào đồng ý được. Cậu biết An Cùng là nơi có yêu cầu vô cùng nghiêm ngặt trong tuyển chọn nhân sự, hơn nữa lại là bệnh viện, liên quan trực tiếp đến mạng sống con người nếu vì mối quan hệ mà vào được, một khi xảy ra sơ suất, hậu quả là không thể cứu vãn.
Cậu không muốn làm tổn hại đến ai, càng không muốn để Hoắc Trọng Sơn phải mang tiếng xấu vì mình.
“Thời Miễn.” Hoắc Trọng Sơn bình tĩnh nhìn cậu, đôi mắt đen sâu thẳm như chứa đựng những điều cậu không sao thấu hiểu.
Hắn dùng giọng nhẹ nhàng như đang dỗ trẻ nhỏ, từ tốn nói: “Mấy chuyện đó chỉ là việc vặt thôi. Dù em có muốn giúp hay không, sau này cũng cứ nói với tôi, tất cả đều có thể giao cho tôi xử lý.”
“Chỉ có một điều đừng giống lần này nữa. Ngốc nghếch chịu đựng, không biết trốn, không biết cầu cứu… bị đánh nặng như thế, lại một mình chạy lên núi hoang. Nếu chúng tôi đến trễ một chút…”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play