Bị ánh nhìn chói sáng từ Hoắc Tuấn và Chu Ngự quét tới, Phương Thời Miễn chỉ hận không thể lập tức chui tọt vào tầng hầm trốn biệt.
Vết thương vốn còn âm ỉ đau lập tức tạm quên sạch, cậu giả vờ bận rộn đảo mắt quanh phòng nửa ngày, cuối cùng nhăn mặt, khó khăn hạ giọng hỏi: “Dì ơi, dì nói ông chủ là… Hoắc Tuấn sao?”
Dì đương nhiên gật đầu: “Phải rồi, Hoắc lão bản đấy. Hôm qua dì còn nhắc mà, cậu ấy bảo sẽ dẫn người đến thăm cháu. Nhìn xem, mang cả minh tinh đến tiếp thêm sức mạnh cho cháu luôn rồi còn gì!”
Nói xong, dì đặt cái bô lại gần, định giúp Phương Thời Miễn duỗi chân ra một chút. “Ngoan nào, đừng ngại. Dì đây từng chăm nhiều người rồi, chuyện gì mà chưa từng thấy qua…”
“Đúng đấy, ngại gì chứ.” Hoắc Tuấn khoanh tay đứng bên giường, thong thả nhìn cậu, bộ dạng như đang xem kịch vui.
Lúc này Chu Ngự cũng đã tháo mũ và khẩu trang, vừa xoay xoay cổ tay vừa bước tới đánh giá thiếu niên nằm trên giường bệnh.
Phương Thời Miễn nghẹn đến mức nước mắt muốn trào, vội lấy tay che lại phần quan trọng, lắp bắp nói:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT