Ống hút vẫn còn vài giọt nước, rỉ ra nơi khóe miệng, trượt xuống cằm trắng trẻo của thiếu niên rồi chảy dọc theo cổ, thấm vào lớp áo bệnh nhân màu xanh nhạt, tan biến không dấu vết.
“Dừng lại một chút, đừng uống vội.” Hoắc Trọng Sơn thản nhiên lấy khăn giấy giúp Phương Thời Miễn lau đi vệt nước từ mép môi xuống tận cổ áo, động tác rất nhẹ nhàng, tinh tế như sợ làm cậu đau.
“Rồi… sạch rồi.” Phương Thời Miễn thấy hơi nhột, khẽ rụt cổ lại.
Hoắc Trọng Sơn vẫn giữ nét mặt điềm tĩnh, thu tay về, tiện tay ném tờ giấy vào thùng rác.
Phương Thời Miễn nằm yên lặng một lúc, lặng lẽ liếc nhìn Hoắc Trọng Sơn hết lần này đến lần khác. Mãi đến khi người đàn ông buông văn kiện xuống, ngẩng đầu nhìn lại, cậu mới lập tức cong mắt cười, thì thầm:
“Em nghỉ xong rồi.”
Ống hút lại một lần nữa được đưa tới bên miệng. Lần này Phương Thời Miễn uống nhanh hơn một chút, tu một hơi hết sạch ly nước, rồi mới lưu luyến buông ống hút ra, khẽ “ừm” một tiếng đầy thỏa mãn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play