Việc chạy trốn sẽ giúp cậu thoát khỏi cảm giác ngượng ngùng đeo bám bấy lâu. Cậu sẽ không còn phải lún sâu vào vòng xoáy giao tiếp xã hội phức tạp khiến bản thân lúng túng, không còn sợ hãi và chắc chắn sẽ không mắc sai lầm nữa.

Phương Thời Miễn đặt chồng tiền mặt màu đỏ ra ghế sau. Vừa mở cửa xe bước xuống, cậu lại dừng chân, cởi bỏ bộ quần áo đang mặc rồi thay lại trang phục của mình.

Đóng cửa xe, cậu bắt đầu tìm kiếm bảng chỉ dẫn lối ra của bãi đỗ. Thỉnh thoảng có chiếc xe lướt qua bên cạnh khiến Phương Thời Miễn giật mình thon thót. Cứ đi mãi, cậu không những không tìm thấy lối ra mà còn lạc xuống tận dốc tầng hầm thứ hai.

Phương Thời Miễn dừng lại, ánh mắt mơ hồ nhìn quanh. Lạc đường rồi sao?

Cậu bước đến bên cây cột tối tăm, cúi đầu lau nước mắt. Cậu trách bản thân mình, rõ ràng lúc đầu chính cậu đã đồng ý đến đây, giờ lại được giúp đỡ rồi mà còn muốn bỏ chạy. Trên đời này thật không có kẻ nào vô ơn như cậu.

Phía trước bỗng bừng sáng. Ánh đèn pha chói lòa như muốn nuốt chửng lấy cậu. Phương Thời Miễn lùi lại một bước, chiếc xe liền dừng hẳn trước mặt. Cậu mơ hồ thấy một người bước xuống từ ghế phụ.

Ngẩng đầu nhìn, cậu khẽ nói: “Anh Kha.”

Minh Kha gật đầu, nở nụ cười vô cùng dịu dàng với Phương Thời Miễn: “Cậu Phương lạc đường sao?”

Vô vàn suy nghĩ nhanh chóng nảy ra trong đầu Phương Thời Miễn. Mãi sau cậu mới chậm rãi đáp: “Trong xe hơi ngột ngạt, tôi ra ngoài đi dạo một chút.”

Minh Kha vẫn giữ nụ cười: “Đi dạo trong gara ngầm e rằng không an toàn lắm. Cậu Phương định về chưa? Cuộc họp cũng đã kết thúc, chắc Chúc tổng sẽ không để cậu đợi lâu.”

Nghe nhắc đến Chúc Trạch, lòng Phương Thời Miễn hơi hoảng loạn. Cậu vội gật đầu: “Vâng, tôi về ngay đây.”

“Đường trong gara khá phức tạp, chúng tôi đưa cậu một đoạn nhé,” Minh Kha dường như không cho Phương Thời Miễn cơ hội từ chối, anh ta trực tiếp mở cửa ghế sau.

Phương Thời Miễn bắt đầu hiểu ra điều gì đó. Cậu nhớ lại hôm trước ở phòng điều khiển, Minh Kha cũng đi cùng Chúc Trạch. Chẳng lẽ Minh Kha là cấp dưới của Chúc Trạch? Thấy cậu bỏ chạy, anh ta liền đến bắt cậu về?

Chiếc xe khá cao, Phương Thời Miễn không nghĩ nhiều vẫn bước lên. Nào ngờ bên trong lại có thêm một người nữa.

Người đàn ông đó có ngũ quan sắc sảo, dung mạo anh tuấn phi phàm. Vẻ mặt bình tĩnh nhưng lại toát ra khí thế áp đảo khiến người ta không dám lùi bước, là uy thế của người nắm quyền lực tối cao.

Phương Thời Miễn thoáng nhìn đã nhận ra đây là vị Hoắc tổng lần trước. Chỉ là lần trước khoảng cách khá xa nên nhìn không rõ. Giờ đây khi tiếp xúc gần, phản ứng đầu tiên của Phương Thời Miễn là muốn xuống xe bỏ chạy.

Đây chính là loại người mà Phương Thời Miễn không muốn dây vào nhất, cũng là sự tồn tại đáng sợ nhất trong thâm tâm cậu.

Nhưng xe đã lăn bánh. Nhận thấy sự ngượng ngùng của Phương Thời Miễn, đèn trong xe tắt dần. Hoắc Trọng Sơn dựa vào bóng tối nhắm mắt nghỉ ngơi. Mùi da thuộc thoang thoảng trong xe, hòa quyện với một mùi hương dịu nhẹ nào đó, dần dần làm dịu cảm giác lo âu của Phương Thời Miễn. Cậu không còn hoảng loạn cuống quýt như lúc mới lên xe nữa.

Thực ra Phương Thời Miễn cũng không chạy ra xa lắm, chỉ khoảng chưa đầy trăm mét. Mãi đến khi xuống xe, cậu vẫn chưa hiểu ra vì sao lại gặp được vị Hoắc tổng kia, vì sao hắn lại tốt bụng đưa cậu về.

Liệu điều này có gây ảnh hưởng tới Chúc Trạch không? Phương Thời Miễn lại cảm thấy bản thân mình liên tục gây ra lỗi lầm, thật ngu ngốc đến mức cùng cực.

May mắn là tài xế vẫn chưa quay lại. Phương Thời Miễn ngồi vào trong xe, thay lại quần áo rồi trầm mặc nhìn ngoài cửa sổ, ngây người ra.

Sau khi cuộc họp lớn kết thúc, Chúc Trạch lại triệu tập riêng một cuộc họp nhỏ để xác định nội dung công việc. Khi kết thúc thì đã là 6 giờ chiều, trời đã dần sập tối.

Tài xế nhận được thông báo, liền lái xe từ bãi đỗ ra chờ sẵn ở cửa thang máy.

Chúc Trạch lên xe, thoáng nhìn thấy Phương Thời Miễn trong mắt có một thoáng kinh ngạc. Nhà thiết kế đã chọn cho Phương Thời Miễn một bộ suit trắng. Tóc được cắt tỉa gọn gàng, phần tóc mai tỉa rất sạch sẽ, ngọn tóc tạo kiểu nhẹ nhàng. Vẻ ngoài sạch sẽ, ưa nhìn, toát lên khí chất thiếu niên tươi trẻ, tràn đầy sức sống khiến người ta không thể rời mắt.

Anh ta luôn biết Phương Thời Miễn lớn lên rất đẹp trai, biết từ khi còn nhỏ. Lúc đó Phương Thời Miễn còn đi chưa vững, đã có rất nhiều đứa trẻ trong khu nhà chen lấn vây quanh trêu đùa cậu bé.

Thân phận, dáng vẻ, tính cách, Phương Thời Miễn khi ấy không thiếu thứ nào. Đi đến đâu cũng được lũ trẻ vây quanh, như ngôi sao trên trời mãi không thể chạm tới, chỉ có thể nhìn cậu rực rỡ tỏa sáng mà không cách nào sở hữu.

Chúc Trạch vô thức đưa tay vuốt ve đôi mắt long lanh của Phương Thời Miễn, khẽ nói: “Tiểu Miễn hôm nay thật xinh đẹp.”

Phương Thời Miễn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng hơi gượng gạo: “Anh Chúc, chúng ta đi đâu vậy?”

Ngoài cửa sổ, ánh đèn lập lòe, nhạt nhòa chiếu lên khuôn mặt trắng sứ của thiếu niên như điểm thêm vài nét sáng. Cậu lúc này như tiên đồng được thờ phụng trên điện thần, lại bị bụi trần pháo hoa nhân gian điểm tô, vừa rực rỡ vừa khiến người ta rung động.

Chúc Trạch cảm nhận hơi ấm nơi đầu ngón tay dần biến mất mỉm cười: “Đi dự một bữa tiệc. Anh đưa em đi làm quen với những người này, có ích cho em đấy.” Nói rồi lại dừng lại một chút, giọng điệu dịu dàng hơn: “Tiểu Miễn về sau nên mặc đồ màu sáng nhiều hơn, rất hợp.”

Phương Thời Miễn không nói lời nào.

Công việc của cậu ở phòng điều khiển chỉ cần giải quyết nhu cầu của chủ đầu tư, đảm bảo khu dân cư không xảy ra hỏa hoạn. Công việc của cậu rất đơn giản. Cậu thích ở trong tầng hầm tối tăm, không khí kém lưu thông, không muốn quen biết ai, không muốn gánh vác kỳ vọng của ai, không muốn lại bị áp lực đánh gục.

Cậu không muốn, nhưng ngay cả phản bác cũng không dám nói ra với Chúc Trạch. Ước gì Từ Long ở đây thì tốt biết mấy. Anh ta rất cao to và rắn chắc, sẽ không ép buộc cậu làm những điều không thích. Họ đều đơn giản giống nhau.

Phương Thời Miễn lấy ra chồng tiền mặt màu đỏ trong túi đưa cho Chúc Trạch: “Cảm ơn anh Chúc lần trước đưa tôi đi bệnh viện.”

Chúc Trạch liếc qua, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh đèn tiệc tối lộng lẫy đang đến gần. Nụ cười không chạm tới đáy mắt anh ta: “Sao lại xa lạ với anh như thế?”

“Chỉ có hai ngàn, có lẽ không đủ phải không anh? Tôi không biết. Anh Chúc, cứ để tôi nợ anh một chút đi, nếu không tôi không yên tâm.” Phương Thời Miễn nói rất nghiêm túc, ánh mắt lộ vẻ chân thành, không giống như đang giả vờ.

Chúc Trạch nhìn Phương Thời Miễn, tựa hồ muốn tìm kiếm điều gì đó từ trên mặt cậu. Chiếc xe chạy đến chỗ tối, bóng đêm che khuất khuôn mặt anh ta.

Một lúc lâu sau, xe dừng lại.

Bàn tay cầm tiền của Phương Thời Miễn bị bao phủ bởi cảm giác lành lạnh, mềm mại. Giọng nói ôn hòa của người đàn ông vang lên trong không gian kín mít: “Được rồi, anh nhận lấy.”

Nhưng chưa kịp để Phương Thời Miễn thở phào nhẹ nhõm, tay Chúc Trạch lại một lần nữa vuốt ve má cậu: “Đừng bất an, cũng đừng đề phòng anh. Dù thế nào, anh sẽ không làm hại em.”

“Tôi biết... Tôi biết ạ.” Phương Thời Miễn cúi đầu, chớp mắt. Trong mắt Chúc Trạch thoáng hiện một tia si mê bệnh hoạn, nhưng nhanh chóng bị kìm nén, hóa thành dáng vẻ khoan dung, ôn hòa của một người anh lớn.

Bữa tiệc lần này là yến tiệc mừng thôi nôi con gái đầu lòng của Thẩm Giang, thiếu gia nhà họ Thẩm, thuộc tập đoàn Mậu Thư tại Hải Thị.

Dù quy mô không bằng Hằng Thế, Mậu Thư vẫn là một trong những doanh nghiệp hàng đầu tại Hải Thị. Nhờ mối quan hệ tốt giữa Thẩm Giang và Hoắc Trọng Sơn, tập đoàn này đã vươn lên mạnh mẽ trong lĩnh vực năng lượng mới.

Bề ngoài, bữa tiệc này là tiệc mừng thôi nôi, nhưng thực chất là tín hiệu bàn giao quyền lực của tập đoàn Mậu Thư. Cơ bản, những nhân vật có uy tín, nổi tiếng ở Hải Thị đều đến dự tiệc chúc mừng.

Chúc Trạch có địa vị không nhỏ ở Hằng Thế, lại là người thường thay thế Hoắc Trọng Sơn xuất hiện công khai. Anh ta vừa vào hội trường đã thu hút không ít ánh mắt. Chuyện anh ta không dẫn bạn nữ đã là chuyện thường. Lần này lại dẫn theo một người em trai chưa từng nghe tới. Nhưng khi thấy Chúc Trạch vẫn giữ thần sắc thản nhiên, tự nhiên, hào phóng, mọi người chỉ nhìn nhau cười và không quá bận tâm.

Những bữa tiệc thế này không thiếu tuấn nam mỹ nữ. Ngay cả khi không tính đến những mỹ nhân được chủ nhà cố tình mời đến để tiếp khách, chỉ nhìn những thiếu gia, tiểu thư đang chuyện trò vui vẻ cũng có không ít người dung mạo xuất chúng. Chỉ là, đến những dịp thế này, dung mạo chỉ là thứ yếu, đứng sau thân phận và tài lực.

Phương Thời Miễn vào hội trường liền lặng lẽ đi theo sau Chúc Trạch, lắng nghe những lời tâng bốc nịnh nọt người khác nói với Chúc Trạch, và cả những lời giả tạo của Chúc Trạch dành cho người khác.

Giữa cảnh tiệc tùng linh đình, Phương Thời Miễn như người ngoài cuộc lạc lõng. Cậu không biết nói lời hay ý đẹp, cũng không biết ứng phó với sự nhiệt tình của người khác. Cậu chỉ là một khúc gỗ chỉ biết cười ngây ngô, không thông minh, không thể học được.

Cậu cảm thấy nhàm chán. Cảm thấy người anh trai hồi nhỏ, người đã ôm ấp vỗ về cậu khi cậu khóc thút thít, đã sớm bị những nụ cười và chén rượu này nuốt chửng không còn chút dấu vết. Một vài ảo tưởng nhỏ bé, thầm kín không ngoài dự đoán lại một lần nữa tan vỡ.

“Người em trai này của Tổng Chúc quả thực lạ mặt.”

Phương Thời Miễn ngước mắt lên liền thấy trước mặt đứng một người đàn ông dáng người cao ráo, khuôn mặt tuấn tú phi phàm, ánh mắt như chứa gió xuân. Trong mơ hồ còn có vài phần quen mắt.

Chúc Trạch thấy anh đến, thay đổi vẻ thành thạo vừa rồi, thêm vài phần xa cách, phòng bị. Anh ta nâng ly uống cạn trước, rồi mới cười nói: “Tam thiếu chưa gặp thôi. Trước đây không may bị mất liên lạc, tôi cũng vừa mới tìm lại được cậu ấy.”

“Ồ?” Hoắc Tuấn khẽ nhướng mày, cười một tiếng đầy ẩn ý. Ánh mắt lướt qua người Phương Thời Miễn, hững hờ nói: “Vậy, không biết nên nói là chúc mừng bậc chú Chúc phong lưu đây, hay Chúc Tổng phong lưu đây?”

Vì giữ lễ nghi xã giao cơ bản, cơ bản không ai nói lời thất lễ như vậy trong yến tiệc thế này.

Nhưng Hoắc Tuấn không cần bận tâm những điều đó. Không nói đến những thân phận và bối cảnh khác của anh, chỉ riêng việc là em họ của Hoắc Trọng Sơn đã đủ khiến anh không cần bận tâm ánh mắt của người khác ở những dịp xã giao như thế này.

Bữa tiệc xã giao là sàn đấu danh vọng mà người khác chen chân sứt đầu mẻ trán, nhưng với Hoắc Tam Thiếu đây, chỉ là một cuộc dạo chơi giải trí mà thôi.

Chúc Trạch vừa thấy Hoắc Tuấn xuất hiện đã sớm lường trước. Anh quay đầu nhìn về phía Phương Thời Miễn: “Tiểu Miễn ra đằng kia ngồi một lát, đừng đi lung tung nhé. Lát nữa anh qua với em.”

Anh ta nói lời này cũng không tránh mặt Hoắc Tuấn. Trong mắt Hoắc Tuấn ngược lại nhuộm vài phần suy ngẫm, cười nói: “Chúc tổng quả là bao bọc người em này ghê nhỉ, nhìn thêm một cái cũng không được. Sao không thấy anh đối xử với Hạ Diệu như thế?”

Phương Thời Miễn đã sớm muốn thoát thân, nghe xong lời này lập tức lùi lại. Nháy mắt, cậu đã lẫn vào đám đông.

Khu vực tổ chức tiệc tối rất rộng. Phương Thời Miễn tìm một góc ít người ngồi xuống, nhìn quanh một lượt thấy không ai chú ý mình, liền đi lấy chút bánh ngọt và đồ uống đến ăn.

Không bao lâu sau, Phương Thời Miễn nghe thấy một góc khác hơi ồn ào. Lòng cậu căng thẳng, cứ ngỡ là Chúc Trạch bên kia có chuyện. Kết quả đứng dậy chỉ thấy Hoắc Trọng Sơn ở đằng xa, bị đám đông vây quanh như sao vây quanh trăng. Không ai dám lại gần quá, nhưng cũng không ai muốn đứng quá xa hắn.

Bên cạnh Phương Thời Miễn cũng có người bàn tán.

“Hoắc tổng vậy mà cũng tới. Cứ tưởng Tam Thiếu xuất hiện thì Hoắc tổng sẽ không tới chứ.”

“Tôi cũng nói mà, hai vị thiếu gia nhà họ Hoắc này cùng lúc xuất hiện trong yến tiệc thế này thật là hiếm thấy.”

Những người đó vừa nói vừa tiến về phía trước. Chỗ Phương Thời Miễn đang đứng người đã vơi đi quá nửa.

Phương Thời Miễn không có hứng thú với chuyện của những người này. Cậu chỉ cảm thấy những chiếc bánh kem nhỏ xinh đẹp, tinh xảo này rất ngon, nước có ga cũng dễ uống. Cậu đã vật vã cả ngày nên rất đói, cũng mặc kệ những chuyện linh tinh khác, ăn một hơi không ít.

Chỉ vì giữ thể diện cho Chúc Trạch, cậu lấy đồ ăn thức uống đều chọn lúc ít người, như chú chuột hamster bé nhỏ lén vận chuyển thức ăn.

Cậu tự cho là không ai hay biết, nhưng hoàn toàn không hay hai vị thiếu gia nhà họ Hoắc kia, lúc này đã được chủ nhà mời ngồi vào ghế khách quý ở vị trí cao, đang ung dung thản nhiên dõi theo từng cử chỉ, hành động của cậu.


 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play