Hoắc Trọng Sơn từng bước tiến lên, giày giẫm lên vũng bùn văng lên tiếng nước nho nhỏ. Hắn nhẹ nhàng bế Phương Thời Miễn lên, như thể đang nâng niu món bảo vật quý giá hiếm có giữa nhân gian.
Nhẹ quá. Nhẹ đến mức tưởng như chỉ cần một cơn gió thoảng trong núi cũng đủ cuốn cậu đi mất.
Hoắc Trọng Sơn theo bản năng siết chặt vòng tay, nhưng ngay sau đó lại lập tức nới lỏng, sợ làm đau người trong lòng.
Thiếu niên trong ngực hắn mong manh đến mức, đến cả hai người đàn ông cứng rắn đang đứng đây, dưới trời mưa sấm chớp dữ dội, cũng không dám lập tức kiểm tra xem cậu còn thở hay không chỉ dám bế lên, sải bước xuống núi.
Có lẽ leo núi mệt quá, nên ngủ thiếp đi.
“Trời ơi tổ tông ơi, thật sự là chạy lên đây à! Trời ơi, sao mà dại dột thế này!” Gã đàn ông trung niên vội dập tắt điếu thuốc, lao đến như bay, nắm lấy cổ tay Phương Thời Miễn mềm nhũn như bông, luống cuống sờ bắt mạch rồi hét lên: “Còn thở! Còn thở! Mau xuống núi, đưa tới bệnh viện!”
Lời này vừa dứt, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play