Trong lòng ông ta hơi hoảng loạn, giờ mới bắt đầu hối hận vì đã ra tay không đúng mực. Nhưng đến nước này rồi, có muốn cứu vãn cũng không biết phải làm sao. Dẫu vậy, ngoài mặt ông ta vẫn bình tĩnh, chỉ nói:
“Không cần báo cảnh sát đâu… Hôm nay nó tới tìm tôi, hai bên nói mấy câu không hợp ý, tôi không ra tay mạnh, nó chỉ bị dọa rồi té một cú thôi. Khi ấy nó cũng không kêu đau gì cả, không ngờ lại nghiêm trọng như vậy. Quả thật là tôi sơ suất.”
“Vậy à?” Hoắc Trọng Sơn không để lộ chút cảm xúc nào, sắc mặt không đổi, khó mà nhìn ra đang vui hay giận. Giọng hắn bình thản hỏi: “Thời Miễn tính cách luôn điềm đạm, vì chuyện gì mà lại cãi vã đến mức đó?”
Phương Quốc Hồng nghe đến đây, ánh mắt chợt lóe sáng. Thời cơ tốt thế này, con trai ông ta không muốn mở miệng, vậy thì để ong ta nói chẳng phải cũng như nhau sao?
“Chuyện nhỏ thôi.” Phương Quốc Hồng làm ra vẻ áy náy, cười cười, “Là như này, em vợ tôi mới tốt nghiệp nghiên cứu sinh, dạo này tìm việc khó khăn. NÓ vẫn luôn muốn vào làm ở bệnh viện An Cùng…”
Quả thật là chuyện nhỏ.
Nhưng câu nói ấy lại khiến trong lòng Hoắc Trọng Sơn nhói lên. Hắn không ngờ chuyện lại có dính líu đến mình. Không cần nghĩ cũng biết, Phương Thời Miễn chắc chắn đã từ chối, nếu không thì đâu đến nỗi như thế này.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play