Đứa bé trong phòng khách bị dọa khóc ré lên, dì Chu vội bế đứa nhỏ vào phòng ngủ, còn liếc Phương Quốc Hồng trách móc một cái.
Phương Quốc Hồng, người luôn giữ thể diện bên ngoài, lúc này lại mất hoàn toàn lý trí trước đứa con trai mà ông khinh thường nhất. Ông gào lên: “Tao nuôi mày từng ấy năm, học hành thì chẳng ra gì, giờ chút chuyện nhỏ cũng làm không xong! Đẻ mày ra để làm gì?”
Phương Thời Miễn nuốt ngụm máu, cúi đầu như mọi khi: “Nuôi con vô ích.”
“Vậy rốt cuộc mày có làm không? Trả lời một câu thôi!” Ông ta túm tóc Phương Thời Miễn, ép cậu phải ngẩng mặt lên, như thể muốn xé toạc sự bình tĩnh kia ra, để tìm lại vẻ yếu đuối từng quen thuộc.
Phương Thời Miễn ngước mắt nhìn ông, ánh nhìn rơi xuống ngực ông, chầm chậm lắc đầu.
Cậu không sợ nữa.
Thật sao?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play