Phương Thời Miễn nhìn thấy Chúc Trạch đang bước tới gần mình. Cậu cố gắng kìm nén đôi mắt đang ươn ướt, ra sức nói to hơn: “Xin lỗi, tôi…”
“Hoắc tổng, xin lỗi, em trai tôi nhút nhát chắc vừa tỉnh dậy không thấy ai nên ra ngoài tìm tôi.” Chúc Trạch vẫn giữ vẻ mặt bình thản, giọng nói mang chút bất đắc dĩ nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự cưng chiều.
Ở Tập đoàn Hằng Thế, Chúc Trạch là một nhân vật có địa vị cao. Anh ta đi theo Hoắc Trọng Sơn từ khi hắn bắt đầu tiếp quản tập đoàn. Nghe nói hai người lớn lên cùng nhau, có thể gọi là “cận thần của thiên tử”. Khi Hoắc Trọng Sơn dùng thủ đoạn cứng rắn thanh lọc thế hệ bảo thủ trong tập đoàn, loại bỏ tệ nạn, Hằng Thế dần trở nên hùng mạnh. Những năm gần đây, tập đoàn phát triển vượt bậc, đạt được quy mô như ngày nay.
Việc Chúc Trạch dẫn người thân đến công ty không phải chuyện lớn. Nhưng cách gọi “em trai” lại khiến người ta không khỏi suy nghĩ. Nghe đâu em họ của Chúc Trạch, Hạ Diệu, vừa bị Hoắc Trọng Sơn đích thân đuổi ra khỏi công ty vì gây chuyện. Vậy mà giờ đây, anh ta lại dẫn theo một “em trai” ngoan ngoãn, xinh đẹp…
Một vài người tinh ý bắt đầu cẩn thận quan sát thái độ của Hoắc Trọng Sơn.
Những lãnh đạo lớn tuổi lần đầu thấy Chúc Trạch lộ ra mặt này, tuy không nghi ngờ gì vẫn lịch sự buông lời khen ngợi.
Hoắc Trọng Sơn, người đang bị đám đông vây quanh không để lộ chút cảm xúc nào. Hắn bình thản thu lại ánh mắt đang dừng trên người Phương Thời Miễn, đưa đồ trong tay cho trợ lý bên cạnh rồi dẫn theo vài người rời đi.
Hoắc Trọng Sơn vừa đi, mọi người trong hành lang cũng lần lượt tản ra.
Ánh sáng trong hành lang rất tốt, ánh đèn trong tòa nhà cũng sáng rõ, nhưng với Phương Thời Miễn, mọi thứ dường như quá rực rỡ. Nó làm cậu không thể che giấu sự yếu đuối và xấu hổ của mình.
“Xin lỗi anh Chúc, lại làm phiền anh rồi.” Phương Thời Miễn áy náy vành mắt hơi ướt. Cậu giơ tay lau nhẹ.
Chúc Trạch không để tâm, dẫn Phương Thời Miễn đến giữa hành lang để bấm thang máy nói đùa: “So với mấy chuyện nhỏ này, việc em gọi anh là Chúc tổng mới làm anh buồn hơn.”
Phương Thời Miễn gật đầu, thái độ thành khẩn: “Sau này sẽ không gọi vậy nữa.”
Chúc Trạch thoáng lộ vẻ phức tạp nhưng nhanh chóng mỉm cười: “Em vẫn giống hệt hồi nhỏ.” Rồi như nhận ra điều gì, hắn cảm thấy không ổn vì Phương Thời Miễn có lẽ không muốn nhắc đến tuổi thơ. Anh ta đổi chủ đề: “Vừa rồi định lên tìm anh à?”
Phương Thời Miễn thành thật đáp: “Muốn đi vệ sinh, nhưng không thấy ai.”
Chúc Trạch gật đầu, dẫn cậu trở lại văn phòng của mình. Bên trong, một nữ trợ lý đang cầm tấm thảm đã gấp gọn, vẻ mặt lúng túng. Thấy hai người quay lại, cô mới thở phào.
Cô vừa đi pha trà, quay lại đã không thấy người suýt thì hoảng loạn.
Chúc Trạch đưa Phương Thời Miễn vào phòng nghỉ trong văn phòng, giống như một căn phòng khách sạn nhỏ với đầy đủ tiện nghi. Biết đây là không gian riêng của Chúc Trạch, Phương Thời Miễn chỉ nhìn thẳng đi nhanh đến phòng vệ sinh.
Khi cậu đi vào, Chúc Trạch bước ra nhìn nữ trợ lý. Giọng anh ta không còn ôn hòa như thường lệ, nhưng cũng không quá nghiêm khắc: “Lần sau cứ dẫn cậu ấy vào phòng nghỉ.”
Anh ta vừa về công ty đã phải họp ngay, bảo trợ lý sắp xếp cho Phương Thời Miễn. Không ngờ cô lại để cậu ấy ngủ trên sofa. Anh ta biết mình không nói rõ nên cũng không trách trợ lý nhưng trong lòng vẫn có chút không thoải mái.
“Vâng, Chúc tổng.” Trợ lý chưa từng gặp tình huống này, hơi hoảng, may mà Chúc Trạch không nói thêm gì và bảo cô rời đi.
Khi Phương Thời Miễn từ phòng nghỉ bước ra, Chúc Trạch đang ngồi ở bàn làm việc trò chuyện với ai đó. Lúc này, trời đã tối sầm. Cậu lấy điện thoại ra, thấy vài cuộc gọi nhỡ.
Mở WeChat, tin nhắn của Từ Long hiện ngay đầu với mười hai thông báo màu đỏ.
Chưa kịp trả lời từng cái, Từ Long đã gọi đến. Không muốn ra ngoài lung tung nữa, Phương Thời Miễn lặng lẽ đi đến góc xa nhất trong văn phòng cách Chúc Trạch một khoảng rồi bắt máy.
“Điện thoại của cậu lại để im lặng à!” Giọng Từ Long gầm gừ vang lên. “Hôm nay cậu còn quay lại không? Nói trước, nếu dám bảo không về, cậu chết chắc đấy.”
Phương Thời Miễn bật cười nhẹ, nhân cơ hội đề nghị: “Về chứ. Tối nay đi ăn bún được không?”
Từ Long hừ mạnh, thiếu kiên nhẫn: “Quán bún đó ăn đến phát ngán rồi, đổi chỗ khác đi.”
“Thôi được, vậy tôi tự đi.”
Từ Long chửi thề: “Trời ạ, ăn thì ăn! Nhóc con cậu phiền chết đi được.”
Phương Thời Miễn không kìm được nụ cười. Đang định nói tiếp, cậu cảm giác có người đến gần. Quay lại, cậu bắt gặp ánh mắt ôn hòa của Chúc Trạch.
Nói ôn hòa cũng không hẳn. Trong một khoảnh khắc, Phương Thời Miễn như trở về tuổi thơ đầy đau xót, khi cậu từng xem vòng tay của Chúc Trạch như chiếc phao cứu sinh. Hồi đó, ánh mắt của anh ta cũng như thế này: dịu dàng, thương xót, nhưng ẩn chứa những điều phức tạp mà cậu không thể hiểu.
Phương Thời Miễn vội cúp máy, cố gắng kéo mình ra khỏi những ký ức hỗn loạn.
Chúc Trạch đưa tay xoa nhẹ đầu cậu, thần sắc có chút cô đơn: “Tiểu Miễn tối nay có hẹn rồi à?”
Phương Thời Miễn ngượng ngùng gật đầu: “Lần này phiền anh Chúc rồi. Lần sau có cơ hội, tôi mời anh ăn cơm nhé.”
“Thật không?” Chúc Trạch hơi bất ngờ, lấy điện thoại ra đưa cho cậu: “Cho tôi số liên lạc hiện tại của em đi. Số cũ mấy tháng trước không gọi được.”
Phương Thời Miễn nhập số, trả lại điện thoại cho Chúc Trạch, rồi bước đến lấy túi thuốc trên sofa. Đang định tìm lời tạm biệt, cậu bỗng thấy Chúc Trạch nhìn mình chằm chằm không chút biểu cảm.
Không khí trong phòng ấm áp, dễ chịu hơn cả điều hòa ở phòng điều khiển. Nhưng ngay lúc đó, Phương Thời Miễn cảm nhận được một luồng khí lạnh khiến da đầu tê dại. Dù chậm chạp thế nào, cậu cũng nhận ra điều gì đó không ổn.
“Anh Chúc,” Phương Thời Miễn cẩn thận lên tiếng, không biết từ khi nào cậu bắt đầu sợ hãi anh ta: “Có chuyện gì sao?”
Không khí như ngừng lại trong vài giây, hơi thở của Phương Thời Miễn cũng ngưng đọng.
Chúc Trạch cầm điện thoại vẫy trước mặt cậu, nở nụ cười bất đắc dĩ: “Tiểu Miễn cho anh số điện thoại, sao lại gọi không được?”
Phương Thời Miễn vội lấy điện thoại từ túi áo khoác, thấy một cuộc gọi nhỡ từ số lạ. Cậu nhanh chóng đưa màn hình cho Chúc Trạch, giải thích: “Xin lỗi anh Chúc, điện thoại của tôi để im lặng, không phải… không phải tôi cho số sai.”
Cảm giác căng thẳng tan biến, như thể sự nguy cấp vừa rồi chỉ là ảo giác.
Chúc Trạch cười: “Vậy à, anh đã bảo Tiểu Miễn làm sao lừa anh được. Số này có dùng WeChat không? Thôi, em quét anh đi, tiện hơn.”
Phương Thời Miễn thêm WeChat của Chúc Trạch, nhưng anh ta lại cất điện thoại vào túi chưa đồng ý ngay. Anh ta nhìn cậu như muốn xác nhận: “Tối nay thật sự không ăn tối với anh được à?”
Phương Thời Miễn lắc đầu, nụ cười có phần gượng gạo: “Lần sau đi anh Chúc, tôi đã hẹn rồi không tiện thất hứa.”
“Vậy sao? Thôi được.”
Chúc Trạch trông rất bình tĩnh, sau đó dẫn Phương Thời Miễn ra khỏi văn phòng đi thang máy xuống tầng hầm.
Trong lúc đó, Phương Thời Miễn nghiêm túc nói mình có thể tự bắt xe hoặc đi tàu điện ngầm về nhưng Chúc Trạch không đáp lại ý định của cậu.
Lên xe, Chúc Trạch hỏi địa chỉ. Phương Thời Miễn chỉ nói đến Vân Cẩm Nhất Hào, khu vực nơi cậu làm việc, không nhắc đến chỗ thuê nhà. Chúc Trạch không ngạc nhiên cũng không hỏi thêm khiến cậu nhẹ nhõm thở ra.
Quãng đường không xa, nhưng giữa chừng Chúc Trạch bất ngờ lên tiếng: “Tiểu Miễn tối nay hẹn với ai vậy?”
Phương Thời Miễn cười nhẹ, chỉ nói là đồng nghiệp.
Chúc Trạch không nói thêm gì nữa.
Xe dừng ở cổng khu chung cư, Phương Thời Miễn cảm ơn rồi vội vàng tự mở cửa xuống xe, không chờ tài xế giúp.
Chỉ khi chiếc xe màu trắng bạc mà cậu không biết tên khuất hẳn khỏi tầm mắt, trái tim cậu mới dần thả lỏng. Đôi chân cậu như tìm lại cảm giác chạm đất.
Phương Thời Miễn không vào khu chung cư ngay, mà ngồi xuống một bồn hoa gần đó. Cậu lặng lẽ ngắm cổng khu vực được trang trí tinh xảo. Đá cẩm thạch màu nhạt kết hợp với cát đá trong suốt, hai bên cột La Mã chạm khắc hoa văn mạ vàng, xa hoa và trang trọng.
Khu chung cư này thực ra đã khá cũ, xây từ hai ba mươi năm trước, tọa lạc tại đoạn đường vàng sầm uất nhất Hải Thành. Vào thời ấy, nơi đây là biểu tượng của sự giàu có. Dù hiện tại, giá trị của nó vẫn đắt đỏ, thậm chí có tiền cũng khó mua.
Phương Thời Miễn chợt nhớ đến gương mặt phóng khoáng trong đoạn video giám sát. Chả trách lần đầu nhìn đã thấy quen quen, hóa ra là Hạ Diệu.
Gió thổi mạnh, làm vài chiếc lá rơi xuống. Phương Thời Miễn nhét túi thuốc vào áo, kéo áo khoác chặt hơn, mở điện thoại xem giờ rồi nhắn tin cho Từ Long.
Chẳng bao lâu, cổng lớn có động tĩnh. Từ Long ôm chiếc áo bông dày, mặt mày cau có, ngậm điếu thuốc bước ra. Khi đi ngang qua chỗ bảo vệ, anh ta dừng lại nói vài câu đưa hai điếu thuốc rồi nghênh ngang đi tới.
Từ Long đứng cách Phương Thời Miễn chưa đến mười mét, giả bộ không thấy cậu tỏ vẻ kiêu ngạo.
Đợi Phương Thời Miễn chậm rãi tiến đến, Từ Long không diễn nữa quăng chiếc áo bông lên người cậu: “Cảm sốt mà không nói, lạnh đến thành cây băng còn lề mề, tôi thấy cậu đúng là thiếu đòn!”
Phương Thời Miễn cười ngốc nghếch bị Từ Long vỗ mạnh vào lưng: “Tôi thấy cậu cố tình làm vậy đấy.”
“Anh Long, còn nửa tiếng nữa mà, anh về sớm thế.” Phương Thời Miễn thấy ấm áp hơn, sắc mặt hồng hào, đôi mắt tròn sáng long lanh dưới ánh trăng, vừa xinh đẹp vừa sinh động.
Từ Long nhìn đến ngẩn ra nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần hừ lạnh một tiếng: “Còn không phải sợ cậu chết cóng à.” Anh ta dừng lại, nhướng mày hung dữ: “Cậu có tư cách gì nói tôi về sớm? Cậu mất tích cả ngày, hôm nay trật tự thiếu người, phòng điều khiển chỉ có mình tôi, chán muốn mốc meo!”
Quán bún mà Phương Thời Miễn yêu thích nằm không xa, ngay cửa hàng ngoài khu chung cư cách cổng chính vài bước chân.
Trong tiệm chưa đông, họ tìm chỗ ngồi. Có lẽ bàn trước vừa rời đi, người phục vụ chỉ mới dọn bát đũa, mặt bàn vẫn còn vết dầu.
“Anh Mã bọn họ đến nhận ca sớm à?” Phương Thời Miễn ngồi xuống quét mã gọi món. Từ Long lấy khăn giấy lau bàn.
“Không, tôi kêu người trật tự trực thay tôi.” Từ Long ném giấy vào thùng rác dưới bàn, rồi đi lấy một cái bát lớn đổ đầy trà nóng: “Gọi cho tôi một phần nhỏ nhé.”
“Nghe rồi, nhóc con.” Từ Long ồn ào.
Phương Thời Miễn đang lưỡng lự xem có nên gọi thêm trứng chiên không, nghe Từ Long yêu cầu thì sửa lại, bỏ phần trứng và đặt món.
Bún chưa mang lên, Phương Thời Miễn thấy thông báo WeChat được chấp nhận, ngay sau đó là một cuộc gọi từ số lạ. Không cần nghĩ cũng biết là ai.
Cậu quên lưu tên cho Chúc Trạch.
Phương Thời Miễn hơi do dự, nhưng vẫn bắt máy.
Do dự một chút, cậu vẫn nghe máy. Chúc Trạch hỏi cậu khi nào nghỉ, cậu thành thật đáp là thứ Bảy. Nghe xong, anh ta bảo cậu để dành ngày đó cho mình.
Phương Thời Miễn muốn tìm cớ từ chối, nhưng Chúc Trạch nhạy bén nhận ra sự lấp lửng hỏi: “Không phải nói sẽ mời anh ăn cơm sao, Tiểu Miễn?”
Giọng anh ta nhẹ nhàng, không chút uy hiếp, nhưng cậu bất giác nhớ lại ánh mắt Chúc Trạch nhìn mình chiều nay. Dù giờ không bị ánh mắt ấy khóa chặt, cậu vẫn sởn gai ốc.
“Tiểu Miễn?”