Dưới ánh hoàng hôn nhạt dần, Phương Thời Miễn khựng lại trong khoảnh khắc, nửa khuôn mặt giấu sau cổ áo khẽ ngẩng lên giọng nói trầm thấp hơi mơ hồ: “Chúc tổng.”

Lời vừa thốt ra, không khí vốn đã dịu đi nhờ chút hòa hoãn bỗng chốc lạnh băng. Ánh mắt Chúc Trạch ban đầu lấp lánh sự phấn khích dần tắt lịm, lông mày khẽ chau lại, đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn lên chiếc USB đặt trên bàn.

Nhận thấy bầu không khí căng thẳng, Từ Long với thân hình đồ sộ vội bước tới chắn trước Chúc Trạch, che khuất bóng dáng Phương Thời Miễn phía sau đám đông. Nụ cười trên gương mặt Từ Long thoạt nhìn chẳng khiến ai khó chịu nhưng khi anh ta định lên tiếng, giám đốc Dương đứng bên cạnh đã vội kéo mạnh tay áo anh ta.

Cảnh tượng ấy chẳng dễ dàng chút nào. Với vóc dáng to lớn của Từ Long, giám đốc Dương phải dùng cả hai tay, nghiến răng, mặt đỏ bừng, mồ hôi lăn dài từ thái dương xuống rõ ràng tốn không ít sức lực mới kéo được anh ta sang một bên.

Chúc Trạch lúc này đã kịp chỉnh lại cảm xúc, nụ cười ôn hòa trở lại trên môi khi nhìn về phía Phương Thời Miễn. Giọng anh ta mang theo một tiếng thở dài: “Tiểu Miễn của chúng ta lớn rồi, đến cả một tiếng anh cũng không muốn gọi nữa.”

Giọng điệu ấy thân mật đến lạ, khiến Từ Long nhướng mày tạm gác lại những lời định nói. Anh ta thiếu kiên nhẫn đẩy tay giám đốc Dương ra, khẽ hừ một tiếng không nặng không nhẹ.

Phía sau bàn điều khiển, vài màn hình lớn trên bức tường giám sát sáng lên, chính giữa là màn hình lớn nhất, đang luân phiên hiển thị hình ảnh từ camera theo thời gian thực, ánh sáng lúc sáng lúc mờ.

Những mảnh ký ức rời rạc lướt qua trong đầu Phương Thời Miễn, nhanh đến chóng mặt. Cậu cảm thấy đầu óc nặng trĩu, chân tay bồng bềnh, trước mắt như phủ một tầng sương mù. Tiếng tim đập dần lấn át mọi âm thanh, lớn hơn cả tiếng máy móc gầm vang.

“Anh Chúc.” Phương Thời Miễn khẽ mỉm cười với Chúc Trạch, rồi chậm rãi cúi đầu che giấu cảm xúc hỗn loạn trong đôi mắt. “Lâu rồi không gặp.”

Giám đốc Dương thấy sắc mặt Chúc Trạch đã dịu đi liền cười xòa: “Xem chuyện này rối thế nào! Thì ra Thời Miễn quen biết Chúc tổng. Cậu nhóc này, ngày thường nhút nhát thế mà…”

Phương Thời Miễn trong khoảnh khắc chẳng biết nên đối diện Chúc Trạch bằng thái độ nào. Trong lúc mải nghĩ, trước mắt cậu bỗng xuất hiện một bàn tay với những khớp xương rõ ràng. Bàn tay ấy thoáng chạm vào má cậu rồi đặt lên trán, mang theo cảm giác mát lạnh. Theo bản năng, Phương Thời Miễn lùi lại một bước.

“Ở đây có nhiệt kế không?” Giọng Chúc Trạch vang lên từ phía trên. Phương Thời Miễn bị một mùi hương xa lạ bao quanh, cảm giác có phần không quen.

Giám đốc Dương luống cuống tìm kiếm, còn Từ Long xoay người lục lọi trong ngăn tủ. Trước đây, khi dịch cúm hoành hành, mỗi ca giao ban đều phải đo nhiệt độ chắc chắn phải có nhiệt kế.

Phương Thời Miễn chậm rãi phản ứng, bước về phía Từ Long: “Tôi biết nó ở đâu.” Cậu mở ngăn kéo tầng ba của tủ sắt, lấy ra chiếc nhiệt kế điện tử đưa lên tay mình đo thử. Màn hình sáng lên, hiển thị con số đỏ rực.

Sau khi kiểm tra, cậu đưa nhiệt kế cho Chúc Trạch, mỉm cười như thể không rõ tình hình: “Vẫn còn pin.”

Chúc Trạch nhận lấy, kéo Phương Thời Miễn lại gần, quét nhiệt kế qua trán cậu. Nhìn con số hiện lên sắc mặt anh ta trầm xuống.

“39 độ, Tiểu Miễn, em đang sốt.”

Phương Thời Miễn gật đầu, chưa kịp nói gì đã bị giám đốc Dương nhẹ nhàng đẩy về phía Chúc Trạch, giọng nửa quan tâm, nửa trách móc: “Cậu nhóc này, sốt cao thế mà không xin nghỉ đi khám. Nếu để lâu thành bệnh nặng thì sao? Mau đi đi, hôm nay không cần quay lại đây. Tôi sẽ báo bên bộ phận trật tự điều người thay ca cho cậu, bên này không cần lo.”

Từ Long nhướng mày: “Gọi người thay ca tôi luôn, tôi đưa Miễn Miễn đi bệnh viện.”

Giám đốc Dương chẳng thèm để ý đến Từ Long, chỉ cười nhìn Chúc Trạch: “Cậu nhóc Thời Miễn này, nếu không phiền thì nhờ Chúc tổng đưa giúp một đoạn được không? Không biết Chúc tổng có rảnh không?”

Phương Thời Miễn lắc đầu, định lên tiếng từ chối nhưng chưa kịp nói đã bị Chúc Trạch kéo sát vào người không chút do dự.

Giám đốc Dương nhìn đi chỗ khác, giả vờ không thấy.

Phương Thời Miễn không phải người thích tranh cãi, càng không thể làm ầm trước mặt đồng nghiệp và lãnh đạo. Dường như mọi người đều biết điều đó, nên chẳng ai kiêng dè.

Chỉ có Từ Long mấy lần định lên tiếng, nhưng bị hai vị giám đốc khác và nhân viên bảo an kéo ra sau. Phương Thời Miễn thoáng nghe thấy một câu chửi thề, nhưng lập tức bị tiếng nói của giám đốc bên cạnh át đi.

Chúc Trạch lặng lẽ liếc Từ Long, rồi nhìn sang giám đốc Dương khẽ gật đầu đưa lại một tấm danh thiếp: “Sau này nếu Thời Miễn có chuyện gì, cứ liên hệ với tôi.”

Giám đốc Dương nhận danh thiếp, ánh mắt lướt qua hai người, dừng lại trên gương mặt tinh xảo của Phương Thời Miễn thoáng ngẫm nghĩ.

Chúc Trạch bình thản cởi chiếc áo khoác cũ kỹ của Phương Thời Miễn, như một người anh cả dẫn cậu rời khỏi phòng điều khiển. Minh Kha đi theo sau, lịch sự tiễn biệt các giám đốc.

Xe Chúc Trạch đỗ ngay ngoài hành lang phòng điều khiển. Tài xế thấy anh ta đến, liền lái xe ra, mở cửa sau, đỡ Phương Thời Miễn mặt đỏ bừng vì sốt lên xe. Khi Chúc Trạch chuẩn bị lên từ phía bên kia, Minh Kha giơ tay ngăn lại.

Chúc Trạch đặt tay lên cửa xe, nhìn Minh Kha, giọng bình tĩnh: “Xe của Hoắc tổng, tôi sẽ xử lý. Khi nào tìm được Hạ Diệu, tôi sẽ dẫn cậu ta đến xin lỗi.”

“Không.” Minh Kha nở nụ cười công thức: “Ý của Hoắc tổng là từ nay đừng để Hạ tiên sinh xuất hiện ở tập đoàn Hằng Thế. Nếu còn xảy ra sự cố tương tự, chúng tôi sẽ áp dụng biện pháp pháp lý.”

Chúc Trạch lạnh lùng, trong lòng hiểu rõ Hạ Diệu lần này đã chạm vào giới hạn của Hoắc Trọng Sơn, có lẽ còn là lời cảnh báo dành cho anh ta. Nhưng anh ta không bận tâm, đóng cửa xe và rời đi.

Trên xe, Chúc Trạch lập tức liên hệ bệnh viện. Phương Thời Miễn ngồi co ro, không thích những biến cố bất ngờ trong cuộc sống thường nhật. Nhưng người gây ra biến cố này lại là Chúc Trạch người từng mang đến hơi ấm cho cậu thời thơ ấu và thiếu niên. Cậu không biết phải đối mặt thế nào.

Hóa ra, dù trốn dưới tầng hầm, cậu vẫn gặp lại người quen. Ông trời đang trêu đùa cậu chăng? Phương Thời Miễn kéo tay áo khoác xuống, cố giữ giọng nhẹ nhàng: “Anh Chúc, cho tôi xuống đây được rồi. Bệnh viện Nhị Trung ngay gần đây.”

Tài xế liếc qua gương chiếu hậu thấy Chúc Trạch gõ nhẹ lên đầu cậu rồi ra lệnh: “Đi An Hùng.”

An Hùng là bệnh viện tư nhân hàng đầu với đội ngũ y tế xuất sắc, môi trường đỉnh cao, dịch vụ cá nhân hóa, thiết bị tiên tiến và chi phí đắt đỏ.

Dù không rành về các bệnh viện, Phương Thời Miễn cũng từng nghe danh An Hùng nơi từng cứu chữa nhiều nhân vật nổi tiếng. “Chỉ là cảm sốt bình thường, tôi không muốn đi.” Cậu cúi đầu, nép sát cửa xe. Mùa đông lạnh giá, cậu chỉ mặc chiếc áo khoác đen mỏng, nhãn hiệu đã sờn, kích cỡ không vừa, rộng thùng thình khiến cậu trông càng nhỏ bé.

Cổ áo khoác không kéo kín, để lộ một đoạn cổ trắng ngần, thoáng hiện sợi dây đen mảnh không rõ đeo vật gì. Ánh mắt Chúc Trạch dừng lại nơi chiếc áo thun trắng lấp ló trong áo khoác.

“Tiểu Miễn, hôm nay là không muốn gặp anh hay không muốn người khác biết chúng ta quen nhau?” Chúc Trạch ngồi sát bên, lấy chai nước đưa cho cậu. “Uống đi.”

Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua vun vút, xe chạy thẳng lên cao tốc phía bắc. Phương Thời Miễn ngẩng lên nhìn Chúc Trạch lòng thoáng đau nhói. Thấy niềm vui tìm lại được người thân trong mắt anh ta, cậu thở dài nhận chai nước khẽ nói: “Cảm ơn anh Chúc.”

“Em xóa hết liên lạc của mọi người, anh từ nước ngoài trở về không tìm được em… Tiểu Miễn, nghe chú Phương nói, em không thi đại học, có thật không?”

Phương Thời Miễn cúi đầu, không đáp, ngón tay vô thức gõ lên chai nước tạo ra những âm thanh nhỏ vụn.

Chúc Trạch hiểu ra, cúi xuống ôm cậu một cái thật chặt, hơi thở ấm áp lướt qua tai và má. “Được rồi, anh không hỏi nữa. Đừng nghĩ ngợi.”

Cơ thể Phương Thời Miễn cứng lại. Đã lâu cậu không tiếp xúc thân mật thế này. Cảm giác như ngọn cỏ mọc trong góc tối bị kéo ra đường nhựa, phơi mình dưới nắng không nơi nương tựa sợ bị dòng xe nghiền nát.

Chúc Trạch không nhận ra nỗi sợ hãi của người trong lòng. Anh ta còn nghĩ, họa phúc khôn lường, người anh ta tìm kiếm bấy lâu lại xuất hiện trong khoảnh khắc này với dáng vẻ cô đơn, bất lực trở về tầm mắt anh ta.

Xe dừng êm ru tại bệnh viện An Hùng. Y tá đo lại nhiệt độ cho Phương Thời Miễn làm vài xét nghiệm. Biết họ chưa ăn trưa, y tá mang thực đơn đến. Phương Thời Miễn gọi một bát mì bò. Sau khi dùng bữa, cậu nghỉ ngơi trong căn phòng ấm áp, rộng rãi.

Vài phút sau, uống xong thuốc hạ sốt, bác sĩ bước vào với báo cáo xét nghiệm, nói chỉ là cảm cúm thông thường không đáng lo. Nửa giờ sau, nhiệt độ cơ thể cậu đã giảm.

Y tá dặn dò cẩn thận về liều lượng thuốc, Phương Thời Miễn dưới ánh nhìn của Chúc Trạch nuốt hết những viên thuốc đủ màu rồi được phép rời đi.

Ra đến xe, cậu mới sực nhớ lấy điện thoại hỏi: “Anh Chúc, tôi chưa trả viện phí.”

Tài xế không đi cùng vào bệnh viện, Chúc Trạch luôn ở bên cậu không hề nhắc đến việc thanh toán. Dù đắt đỏ thế nào, dù tự nguyện hay không, Phương Thời Miễn muốn tự mình gánh vác.

Chúc Trạch cười khẽ: “Miễn phí, đừng lo. Khi nào em nghỉ phép, anh đưa em đi kiểm tra sức khỏe. Nhìn em gầy gò thế này.”

Anh ta không nói dối. An Hùng thuộc tập đoàn Hằng Thế, nơi các lãnh đạo cấp cao có định mức khám chữa bệnh không giới hạn người sử dụng. Dùng định mức này để lôi kéo nhân tài không phải hiếm và tập đoàn cũng không can thiệp.

Có lẽ do thuốc cảm có thành phần an thần, khi rời bệnh viện, Phương Thời Miễn mệt mỏi rã rời. Thấy tài xế đi đường cũ, cậu nghĩ Chúc Trạch đưa mình về phòng điều khiển. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu còn nói: “Phiền anh, cảm ơn.”

Nhưng khi mở mắt, cậu thấy mình trong một văn phòng trống trải, trên người đắp một tấm chăn lông cừu trắng trượt nửa xuống sofa đen. Phương Thời Miễn ngồi dậy, gấp gọn chăn đặt sang bên.

Ngoài cửa sổ sát đất, dòng người và xe cộ như nước chảy, thành phố trung tâm rực rỡ. Ở tầng hầm quá lâu, đứng nơi cao thế này, cậu có cảm giác hư ảo. Lấy điện thoại ra xem đã bốn rưỡi chiều.

Ngồi thêm vài phút, cậu biết nên chờ nhưng cơn buồn tiểu khiến cậu không thể bình tĩnh. Văn phòng có hai cánh cửa, cậu đẩy cửa gần hành lang bước ra ngoài.

Cuối hành lang vang tiếng nước chảy, Phương Thời Miễn chưa kịp đến gần đã nghe tiếng người nói chuyện.

“Cậu biết không, Hạ Diệu bị sa thải, người cũng chưa kịp đến, công ty bồi thường luôn.”

“Sa thải? Tôi còn tưởng cậu ta với Hoắc tổng thật sự…”

“Là tranh cãi tình cảm thôi. Nhưng không phải Hoắc tổng ra lệnh, mà Chúc tổng tự mình báo nhân sự.”

Tiếng nước đột nhiên ngừng lại.

“Sao cơ? Hạ Diệu không phải em họ Chúc tổng sao? Lúc mới vào, cậu ta khoe khắp nơi, hóa ra là tin giả?”

Hành lang vắng tanh, Phương Thời Miễn định vào, nhưng ngại người bên trong đang nói, cậu đi sang cầu thang thoát hiểm lên tầng trên. Nhà vệ sinh trong các tòa văn phòng thường cố định vị trí.

Nhưng khi đẩy cửa tầng trên, cậu phát hiện đó là phòng trà. Tâm trạng thoáng chùng xuống, đúng lúc một cánh cửa mở ra. Người đầu tiên bước ra, cậu nhận ra ngay là Kha tiên sinh ở phòng điều khiển sáng nay.

Phương Thời Miễn như thấy cứu tinh, định tiến lên hỏi đường nhưng Kha tiên sinh chỉ đẩy cửa rồi dừng lại, ánh mắt cung kính cúi xuống.

Một người đàn ông khí thế mạnh mẽ bước ra, mặc âu phục tối màu cắt may tinh tế, dáng người cao lớn, uy nghiêm. Chỉ nhìn khí chất ấy, ai cũng hiểu hắn là người quyền lực lâu năm.

Có lẽ không ngờ ngoài cửa có người, hắn khựng lại khi thấy Phương Thời Miễn. Ánh mắt nhàn nhạt lướt qua cậu như nhìn từ trên cao không lộ cảm xúc. Phương Thời Miễn vô cớ thấy hoảng sợ, cúi đầu biết mình có thể gặp rắc rối.

Minh Kha hơi ngạc nhiên khi thấy cậu rồi nhanh chóng tiến đến thì thầm gì đó bên tai người đàn ông.

Phương Thời Miễn lùi lại, định quay về cầu thang thoát hiểm. Cậu muốn trở lại tầng hầm, nơi này quá cao.

Lúc này, thêm vài người từ phòng họp bước ra, đồng loạt dừng lại nhìn thiếu niên xa lạ đứng cách đó không xa.

Minh Kha định tiến lên, nhưng đúng lúc ấy, Chúc Trạch từ phòng họp xuất hiện.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play