Chúc Trạch sắc mặt bình tĩnh đẩy mâm đồ ăn ra, cầm khăn giấy lau miệng, dửng dưng nói: “Không gian ở đây rất tốt.”
“Anh biết tôi đang nói gì mà.” Ánh đèn quán bar mờ ảo, không ít người cố ý hay vô tình liếc nhìn sang bên này. Giờ phút này, sắc mặt Hoắc Tuấn gần như có thể dùng từ khó coi để hình dung.
Đôi mắt bạc tình ấy tối sầm lại, sắc lạnh như lưỡi dao.
Chúc Trạch mặt không đổi sắc, thậm chí hơi nhướng mày đầy vẻ nghiền ngẫm: “Không phải ai đến đây cũng xuống tầng hầm đâu.”
Anh ta nhìn Hoắc Tuấn, rồi lại nhìn người đàn ông đứng cách đó không xa phía sau anh, đội chiếc mũ lưỡi trai đen cúi đầu xem điện thoại. Chúc Trạch mỉm cười giữ thể diện, ánh mắt quay lại nhìn Hoắc Tuấn: “Hy vọng Tam thiếu hiểu ý tôi.”
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai kia hơi ngẩng đầu. Phương Thời Miễn vừa lúc ngước lên nhìn về phía Hoắc Tuấn, theo bản năng chạm mắt với đối phương. Ngay sau đó, người kia liền đưa tay kéo vành mũ sụp xuống thấp hơn.
Hoắc Tuấn khẽ cười, ánh mắt lạnh băng. Tựa hồ định nói điều gì đó, nhưng rồi lại đổi ý khi nhìn thấy Phương Thời Miễn. Sau một thoáng trầm mặc, anh nở nụ cười lịch thiệp: “Được thôi, chơi vui vẻ.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play