Dù ở nơi không thấy ánh mặt trời, dưới tầng hầm xám xịt, vẫn có người ánh mắt lấp lánh rực rỡ.
Phương Thời Miễn đang tìm gương khắp nơi, nghe vậy quay đầu nhìn anh: “Sao ạ?”
“Không có gì, nói cậu mặc đẹp.” Từ Long lại liếc nhìn chiếc áo hoodie màu xám xanh rộng thùng thình Phương Thời Miễn đặt trên bàn điều khiển, rồi nhìn cái quần bông bạc màu, dày cộp. Tuy nói trẻ con biết giữ ấm là tốt, chỉ là gu ăn mặc này…
“Sau này vứt hết mấy cái quần áo xấu xí của cậu đi nhé.”
Phương Thời Miễn cười hì hì.
Thứ bảy được nghỉ, Phương Thời Miễn khác hẳn mọi ngày, không tắt chuông báo thức ngay lập tức mà vẫn dậy sớm rửa mặt. Cậu đi xe máy điện đến điểm đỗ xe không dành cho xe cơ giới ven đường, dựng xe gọn gàng, rồi đi bộ một đoạn ngắn đến bến xe, mua vé và chờ xe.
Trong lúc chờ xe, Phương Thời Miễn tìm số điện thoại trong danh bạ và gọi đi. Đầu dây bên kia bắt máy, tiếng ồn ào thật sự. Một giọng nam trung niên lớn tiếng gọi: “Alo, em trai à, cháu sắp đến xem rồi hả?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT