Lời Tuần Dữu nói quá bất ngờ, vấn đề vừa thốt ra cả phòng nghiên cứu bỗng im bặt, nửa phút trôi qua trong tĩnh lặng. Không khí trở nên cứng đờ, gượng gạo đến lạ.
Nhưng Tuần Dữu không hề nhận ra lời mình nói khiến mọi người sửng sốt ra sao, đôi mắt trong veo nhìn thẳng Khương Vân Khả, ánh mắt sắc lẹm tựa như lưỡi dao có thể đâm thấu tim người.
Lòng Khương Vân Khả run lên, nhưng cô ta chưa kịp trả lời, giọng nói đầy phẫn nộ của anh ta đã vang lên trước.
Kỳ Ngạn thực sự nổi giận. Ngày thường anh ta lạnh lùng, thờ ơ, hiếm khi có những khoảnh khắc cảm xúc biến động mạnh mẽ.
Trước nay, anh ta luôn tỏ ra bình tĩnh, điềm nhiên, như thể ít có điều gì hay ai trên đời có thể khiến anh ta bận tâm. Khi anh ta tức giận lại càng đáng sợ hơn nhiều.
Khuôn mặt tuấn tú thường ngày nay không có biểu cảm nào. Cả người anh ta tỏa ra khí lạnh bức người khiến người ta không khỏi cảm thấy sợ hãi.
Tuy nhiên, Tuần Dữu không bận tâm anh ta đang giận đến mức nào, vẫn đứng vững trước mặt anh ta không lùi bước. Nét cười trên môi cô còn lớn thêm vài phần.
Khi nói câu đó, Tuần Dữu nhìn về phía Khương Vân Khả đang im lặng đứng một bên: "Anh giận đến thế làm chi? Em chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi. Hai người thân thiết đến mức đêm hôm khuya khoắt vẫn ở cạnh nhau. Thời gian hai người dành cho nhau còn nhiều hơn em, người được gọi là bạn gái này. Em không được phép hỏi ư? Hay là... trong lòng một ai đó đang che giấu bí mật không muốn người khác hay biết?"
Sắc mặt Kỳ Ngạn càng lúc càng lạnh. Anh ta thức gần trọn đêm, đã rất mệt mỏi, giờ nghe Tuần Dữu nói càng thêm bực tức trong lòng: "Tuần Dữu! Em nên biết điểm dừng! Anh với cô ấy là anh em, cô ấy là em gái anh. Rốt cuộc em còn muốn làm loạn đến bao giờ?"
Tuần Dữu nhìn biểu cảm thiếu kiên nhẫn trên mặt anh ta. Trong lòng cô lại không phải tủi thân mà là sự lạnh lùng.
"Thật sự là em gái thôi sao?" Vài giây sau, cô cúi đầu thì thầm, không rõ là đang hỏi người khác hay hỏi chính mình.
"Em nói..."
Nhưng Kỳ Ngạn còn chưa kịp nói thêm, Tuần Dữu đã thẳng thừng ngắt lời anh ta, ngẩng đầu lên, một lần nữa nhìn thẳng Khương Vân Khả: "Khương Vân Khả, cậu nghe thấy không? Kỳ Ngạn nói hai người là anh em, vậy... còn câu trả lời của cậu thì sao?"
Kỳ Ngạn nhíu chặt mày, vốn định trách mắng nhưng khi ánh mắt anh ta vô tình nhìn khuôn mặt trắng nõn, xinh đẹp nhưng nhợt nhạt của Tuần Dữu, đặc biệt là quầng thâm mắt rõ rệt kia, không hiểu sao, anh ta bỗng cứng đờ.
Anh ta như quên mất cách mở lời.
"Khương Vân Khả, cậu thích Kỳ Ngạn sao?"
"Anh với cô ấy chỉ là anh em thôi."
"Khương Vân Khả, cậu thích Kỳ Ngạn sao?"
Hai câu hỏi này như một lời nguyền đáng sợ, mỗi từ mỗi chữ là một chiếc lồng giam, có thể khiến Khương Vân Khả mất hết tất cả, đẩy cô ta xuống vực sâu tăm tối vĩnh viễn không thấy ánh sáng.
Khương Vân Khả không biết nên cảm thấy may mắn hay đau khổ.
Cô ta quả nhiên đã giấu kỹ tình cảm của mình.
Ngay cả Kỳ Ngạn thông minh như vậy cũng không hề hay biết về tình cảm mà cô ta chôn sâu trong đáy lòng. Nhưng Khương Vân Khả lúc này lại không tài nào vui lên được.
"Anh với cô ấy chỉ là anh em thôi."
Điều đáng buồn hơn, Kỳ Ngạn thật sự tin họ chỉ là anh em. Đối với cô ta, anh ta không hề có chút tình cảm nào khác sao?
Khương Vân Khả không muốn trả lời câu hỏi của Tuần Dữu, nhưng cô ta hiểu Tuần Dữu, đủ để biết nếu hôm nay cô ta không trả lời, Tuần Dữu chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Quan trọng nhất cô ta không muốn rời xa Kỳ Ngạn.
Một câu hỏi đơn giản vậy mà cũng phải suy nghĩ lâu đến vậy ư?
Tuần Dữu bình thản nhìn Khương Vân Khả, nhưng chỉ cô mới biết lòng mình đang dậy sóng đến mức nào: "Điều này không giống cậu ngày thường. Không thích thì nói không thích, câu hỏi này khó trả lời đến vậy sao?"
Không đợi Khương Vân Khả kịp phản ứng, Tuần Dữu quay phắt lại tay túm chặt cổ áo anh ta rồi đột ngột kéo xuống.
Ngay sau đó, không khí như ngừng đọng lại.
Mắt Khương Vân Khả bỗng mở lớn, chăm chú nhìn cảnh tượng trước mặt. Cô gái xinh đẹp đến ghen tị đang nắm chặt cổ áo chàng trai hơi ngẩng đầu, đôi môi mềm mại, hồng nhuận in sâu lên bờ môi mỏng manh của anh ta.
Ánh đèn trên đầu họ như vì sao rọi xuống khiến cảnh tượng này trở nên đẹp đẽ, lay động lòng người.
Tuần Dữu hôn Kỳ Ngạn.