“Dữu Dữu, gần mười hai giờ rồi. Bao giờ anh ta đến vậy?”

Trong căn phòng khách trang trí tinh xảo đến mức gần như xa hoa, một nhóm cô gái trẻ xinh đẹp quây quần quanh bàn ăn. Theo tiếng hỏi, ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về cô gái ngồi giữa trung tâm.

Đó là một cô gái đẹp đến nao lòng, tuổi chừng mười tám hoặc mười chín. Làn da trắng như tuyết, ngũ quan rực rỡ, đôi mắt một mí không theo kiểu long lanh thịnh hành mà vẫn cuốn hút lạ thường. Đuôi mắt hơi xếch càng tôn lên vẻ sắc sảo kiêu kỳ.

Cô trang điểm nhẹ nhàng, vừa đủ để làm nổi bật nét đẹp tự nhiên. Chiếc váy ngắn màu khói bụi may đo khéo léo ôm sát vòng eo, để lộ bờ vai mảnh mai. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống khiến làn da cô thêm phần trắng nõn, như phủ một lớp ánh sáng dịu dàng lấp lánh.

Dù ngồi giữa bao cô gái xinh đẹp, cô vẫn tỏa sáng rực rỡ, khiến ánh mắt người khác vô thức dừng lại, chẳng nỡ rời đi. Những ánh nhìn ấy mang nhiều sắc thái: cẩn trọng, quan tâm, ngưỡng mộ, xen lẫn chút ghen tỵ dù cố giấu cũng khó che đậy.

Cô gái ngồi ngay ngắn giữa trung tâm, được vây quanh như một nàng công chúa nhỏ, quả thực sở hữu đủ tư chất khiến người khác ganh ghét.

Bên cạnh, Vương Kinh Kinh, người đã tốn không ít tiền để chăm chút tạo hình cho buổi tụ họp hôm nay nhìn cô với ánh mắt pha lẫn ngưỡng mộ và ghen tỵ. Cô ta liếc gương mặt gần như hoàn mỹ của Tuần Dữu, rồi lướt qua làn da trắng mịn như ngọc, lòng dạ chua xót đến mức muốn sôi trào.

Trong số các cô gái hiện diện, Vương Kinh Kinh là người lớn lên cùng Tuần Dữu. Gia cảnh hai người tương đương, tuổi tác gần giống nhau, thậm chí còn là hàng xóm. Trong hoàn cảnh ấy, hoặc họ trở thành bạn thân, hoặc thành đối thủ không đội trời chung. Nhưng giữa hai người, cả hai điều đó đều không xảy ra. Họ chọn con đường thứ ba – trở thành đôi “chị em plastic”.

Ban đầu, người ngoài hay so sánh họ. Sau này, chính hai người vô thức bắt đầu ganh đua. Càng so sánh, họ càng không ưa nhau. Nhưng vì hai gia đình là thế giao, lại có mối quan hệ hợp tác làm ăn, để tránh bị chê cười, họ đành duy trì mối quan hệ giả tạo này.

Vương Kinh Kinh luôn tự tin rằng mình không hề thua kém Tuần Dữu, nhất là về học lực. Cô ta có thể “vượt mặt” Tuần Dữu dù chỉ trong cuộc đua kẻ đứng thứ nhất và người thứ nhì từ dưới đếm lên. Nhưng có một điều cô ta dù cố gắng thế nào cũng không thể sánh bằng đó chính là nhan sắc.

Cha mẹ Tuần không quá nổi bật về ngoại hình, nhưng con gái họ lại như ngọc được mài giũa, thừa hưởng trọn vẹn những nét tinh hoa. Ngược lại, Vương Kinh Kinh được thừa hưởng gen di truyền từ người mẹ từng lấn sân giới giải trí với nhan sắc và vóc dáng xuất sắc. Dù bố cô ta có phần kéo lùi, Vương Kinh Kinh vẫn là một mỹ nhân.

Nhưng điều đó chỉ đúng khi không có Tuần Dữu đứng cạnh.

Cũng vì thế, từ mẫu giáo đến đại học, Vương Kinh Kinh không đếm xuể bao lần bạn trai bị Tuấn Dữu hớp hồn. May thay tháng trước, cô ta tìm được một anh chàng điển trai làm bạn trai, tưởng rằng có thể ngẩng cao đầu. Là “chị em plastic”, Vương Kinh Kinh luôn để tâm đến mọi chuyện của Tuần Dữu kể cả chuyện tình cảm.

Cô ta biết rõ từ thời cấp ba, Tuần Dữu đã theo đuổi Kỳ Ngạn suốt ba năm. Anh ta không chỉ học giỏi mà còn sở hữu ngoại hình xuất sắc, là học thần kiêm nam thần của trường. Còn Tuần Dữu có gì ngoài tiền và nhan sắc?

Một chàng trai tinh tế như anh ta chắc chắn không nông cạn đến mức để ý Tuần Dữu. Ít nhất Vương Kinh Kinh từng nghĩ vậy cho đến tháng trước.

Tuần Dữu theo đuổi anh ta lâu như thế, bị từ chối vô số lần. Ai cũng tưởng hai người không thể đến với nhau, anh ta sẽ không bao giờ chấp nhận cô. Nhưng không ai ngờ, tháng trước, khi Tuần Dữu tỏ tình lần nữa, anh ta lại đồng ý.

Nam thần, học thần gì chứ, hóa ra cũng chỉ là một gã đàn ông bị nhan sắc làm mờ mắt. Thật nông cạn. Vương Kinh Kinh tức đến nghiến răng.

“Không phải anh ta hứa bảy giờ sẽ đến sao? Đợi mấy tiếng rồi, lát nữa là sang ngày mới mất.” Vương Kinh Kinh liếc mắt, giọng điệu mang chút châm chọc. “Dữu Dữu, hay cậu ta bận gì đó? Nếu thật sự có việc thì cũng không sao. Dù sao cậu ta khác chúng ta, là học thần thiên tài, ngày nào cũng bù đầu với việc học.”

Cô ta vừa nói vừa ra vẻ khó xử nhìn Tuần Dữu, rồi thở dài. “Cậu đừng để tâm. Cùng lắm chờ thêm chút nữa thôi. Trí nhớ cậu ta tốt thế, chắc chắn không quên sinh nhật cậu đâu. Biết đâu có ai đó giữ chân cậu ta. Dữu Dữu, cậu đừng hiểu lầm nhé.”

Ai mà không biết anh ta thông minh cỡ nào? Là học thần được công nhận, thi đại học còn đỗ trạng nguyên khoa học tự nhiên toàn tỉnh vào đại học A danh giá. Trí nhớ của anh ta tốt ra sao, Tuần Dữu hiểu rõ hơn ai hết. Vậy làm sao anh ta có thể quên sinh nhật bạn gái?

Hôm nay là sinh nhật mười chín tuổi của Tuần Dữu, cũng là sinh nhật đầu tiên kể từ khi cô và anh ta bên nhau mang ý nghĩa đặc biệt. Từ nửa tháng trước, Tuần Dữu đã bắt đầu chuẩn bị cho bữa tiệc này.

Tuần Dữu không phải người thích giữ kẽ. Cô không bận tâm đến ánh mắt người đời nên chuyện theo đuổi anh ta ai cũng biết. Từ cấp ba đến đại học, bạn bè xung quanh đều rõ hoa khôi Tuần Dữu yêu anh ta một cách rực rỡ mãnh liệt. Nhưng ai cũng hiểu anh ta không yêu cô.

Dù cô xuất thân giàu có, dù cô đẹp đến kinh diễm, anh ta vẫn luôn từ chối cô mà không chút do dự. Ba năm theo đuổi, cô bị không ít người cười nhạo. Nhưng Tuần Dữu không để tâm.

Điều cô quan tâm duy nhất là anh ta. Từ đầu, mục tiêu của cô chỉ có một: biến anh ta thành bạn trai mình. Thực ra, những ngày đầu bị từ chối, Tuần Dữu từng ngây ngốc tổn thương. Dù ba năm đã trôi qua, cô vẫn nhớ như in lần đầu tỏ tình với anh ta.

Ban đầu, khi Tuần Dữu theo đuổi anh ta, không ai nghĩ cô nghiêm túc. Cũng như anh ta, cô nổi tiếng trong trường nhưng danh tiếng của cô đến từ nhan sắc, gia thế và thành tích học tập thảm hại.

Một tiểu thư được nuông chiều như cô, ít ai tin rằng tình cảm của cô là thật. Huống chi cô sở hữu gương mặt kiêu kỳ không giống kiểu ngây thơ đáng yêu đang thịnh hành. Nét đẹp của Tuần Dữu là sự quyến rũ không kiềm chế, kết hợp với gia thế hiển hách và tính cách mạnh mẽ, không ai nghĩ cô nghiêm túc.

Có lẽ anh ta cũng nghĩ vậy. Thậm chí ban đầu chính Tuần Dữu cũng không chắc tình cảm của mình sâu đậm đến đâu. Chỉ biết rằng cô thích anh ta. Đến khi tỉnh ngộ, cô đã theo đuổi anh ta suốt ba năm.

Vì thế khi anh ta cuối cùng trở thành bạn trai cô, Tuần Dữu cảm thấy như khổ tận cam lai. Dù không quan tâm đến ánh mắt người khác, giờ đây cô cũng muốn khoe bạn trai mình một chút.

Đúng vậy, khoe khoang. Với nhiều người, anh ta là một chàng trai rực rỡ. Dù nhà họ Kỳ không quá giàu có, anh ta không phải thiếu gia nhưng chỉ riêng con người anh ta đã đủ khiến người khác ngước nhìn.

Nhan sắc tuấn mỹ thậm chí còn vượt xa những ngôi sao nổi tiếng. Nhưng điều thu hút nhất không phải ngoại hình mà là khí chất và tài năng. Tuy sở hữu vẻ ngoài nổi bật, anh ta luôn giữ vẻ lạnh lùng tự chủ. Từ nhỏ đến lớn, không biết bao nhiêu cô gái thích anh ta nhưng anh ta luôn từ chối không chút nương tay – như cách anh ta từng từ chối Tuần Dữu.

Anh ta là một chàng trai ưu tú, tự trọng và giữ mình trong sạch. Tính ra, Tuần Dữu là bạn gái đầu tiên của anh ta cũng là mối tình đầu. Điều này khiến cô luôn vui vẻ tự hào.

Nghe Vương Kinh Kinh nói vậy, nếu là ngày thường, Tuần Dữu đã sớm đáp trả, không tranh cãi đến cùng thì không chịu dừng. Nhưng hôm nay cô thấy hụt hẫng, chỉ lặng lẽ nhìn chiếc bánh kem lớn và những món ăn trên bàn. Không ai ngờ rằng bàn tiệc hấp dẫn này do chính tiểu công chúa nhà họ Tuần tự tay chuẩn bị.

Để có ngày hôm nay, Tuần Dữu âm thầm đăng ký một lớp học nấu ăn, miệt mài nửa tháng mới đạt được thành quả này. Nhưng giờ đây, sau hai tiếng, đồ ăn đã nguội lạnh.

Giống như bầu không khí trong căn phòng lúc này, lạnh lẽo ngượng ngập khó tả. Mọi người đều lão luyện, không ai ngốc nghếch. Ai cũng hiểu ý tứ trong lời Vương Kinh Kinh. Nhất thời không ai lên tiếng.

Cho đến khi “đinh linh” một tiếng. Ba tiếng chuông vang lên. Tuần Dữu ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, giật mình nhận ra đã điểm mười hai giờ.

Sinh nhật cô đã qua.

Và cho đến khoảnh khắc cuối cùng, anh ta vẫn không xuất hiện.

Nếu là ngày thường, Tuần Dữu đã sớm gọi điện nhắn tin cho anh ta. Nhưng hôm nay là sinh nhật cô, là sinh nhật đầu tiên họ bên nhau, lẽ ra anh ta phải chủ động tìm cô. Huống chi cô đã nhắc anh ta từ trước và anh ta đã hứa sẽ cùng cô đón sinh nhật.

Như đang giận dỗi, Tuần Dữu kìm lòng không gọi điện hay nhắn tin cho anh ta. Cô luôn tin anh ta không bao giờ quên càng không thất hứa. Điều này cô chưa từng nghi ngờ.

Vậy tại sao hôm nay anh ta không đến?

Chỉ một lát sau, Vương Kinh Kinh và các cô gái khác đã rời đi. Căn phòng rộng lớn chỉ còn lại Tuần Dữu. Cô vẫn ngồi trước bàn, chiếc bánh kem và đồ ăn vẫn nguyên vẹn y như lúc được mang lên.

Chẳng bao lâu, điện thoại cô vang lên một tiếng, là thông báo từ WeChat. Là anh ta sao? Đôi mắt Tuần Dữu sáng lên, vội mở điện thoại. Nhưng ánh sáng vừa lóe lên trong mắt cô lập tức vụt tắt khi nhìn thấy tin nhắn.

Tin nhắn từ Vương Kinh Kinh.

Vương Kinh Kinh: Dữu Dữu, có vài lời khó nói, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, là chị em tốt lớn lên cùng nhau, mình vẫn phải nhắc cậu. Ban đầu mình tưởng anh ta bận việc nên không chúc sinh nhật cậu, nhưng hóa ra… Thôi, cậu tự vào vòng bạn bè của Khương Vân xem đi.

Khương Vân, cái tên này quá quen thuộc với Tuần Dữu. Giống như cô và Vương Kinh Kinh, Khương Vân là người lớn lên cùng anh ta. Nhưng khác với cặp “chị em plastic” của cô, Khương Vân và anh ta là thanh mai trúc mã thực thụ.

Vương Kinh Kinh: Dù Khương Vân và anh ta là thanh mai trúc mã, nhưng như thế này thì cũng thân mật quá. Dữu Dữu, cậu nên để ý một chút.

Tay Tuần Dữu vô thức siết chặt, trái tim khẽ rung lên. Cô biết rõ Vương Kinh Kinh cố ý nói những lời này, biết cô ta đang châm ngòi để xem trò cười. Nhưng cuối cùng cô vẫn không kìm được, mở vòng bạn bè của Khương Vân.

Khương Vân: Dự án nghiên cứu của chúng mình cuối cùng cũng có tiến triển. Cảm ơn bạn cũ nhiều lắm! Vui quá O(∩_∩)O~~

Bên dưới là một bức ảnh tự chụp. Trong ảnh, một đôi nam nữ trẻ tuổi đứng cạnh nhau. Bối cảnh là phòng nghiên cứu của trường, hai người đứng rất gần. Trên bàn trước mặt là một chú robot nhỏ xinh mặc áo thun xanh, trông đáng yêu, rõ ràng được chế tác tỉ mỉ. Cô gái vuốt đầu chú robot, gương mặt thanh tú nở nụ cười rạng rỡ, đầu khẽ tựa vào vai chàng trai bên cạnh.

Còn chàng trai, vẻ lạnh lùng thường ngày đã tan biến. Khóe môi anh ta khẽ cong đang mỉm cười. Nụ cười ấy khiến anh ta thêm phần cuốn hút. Chỉ đứng đó, anh ta đã chiếm trọn mọi ánh nhìn của Tuần Dữu.

Người ấy chính là kẻ vắng mặt trong sinh nhật cô. Bạn trai cô.

– Kỳ Ngạn.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play