Làm giáo viên có thể rất thảnh thơi dễ chịu, cũng có thể bực bội lo âu, tất cả tùy vào tâm thế của người dạy.
Như Văn Trân và Tôn Minh Hà ngồi đối diện bàn nhau: cả hai đều thoáng. Các cô làm tròn trách nhiệm, cố giảng cho dễ hiểu để học trò nghe lọt, đồng thời nhắc các em nộp bài đúng hạn để củng cố kiến thức. Còn nếu có đứa không ngoan, cô nói thế nào cũng kệch, không chịu nghe, không chịu học, các cô cũng chẳng nổi nóng.
Tùy các em thôi, học là học cho bản thân chứ đâu phải học cho cô.
Dạo này câu “đừng lấy lỗi của người khác để trừng phạt bản thân” bắt đầu thịnh hành; nó phái sinh từ ý của triết gia Kant: “Tức giận là dùng lỗi của kẻ khác để trừng phạt chính mình.” Trong giới giáo viên đặc biệt phổ biến. Thầy cô nào bị học sinh chọc tức đến nhảy dựng đều từng được đồng nghiệp an ủi bằng câu đó.
Nhưng không phải với ai câu ấy cũng hữu hiệu.
Ví như một buổi sáng, “thầy cún con” sứt nửa răng cửa bị học sinh chọc khóc. Chỉ vì có mấy em trên lớp không chịu nghe giảng: thầy nhắc một lần không nghe, nhắc lần hai vẫn y nguyên, đến lần ba cũng coi như gió thổi bên tai.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT