Ai cũng có khuyết điểm riêng, có khó xử riêng, cũng có nỗi khổ riêng.
Cô Tôn trông thì phóng khoáng nhưng chưa chắc đã thật sự phóng khoáng; còn “bông hoa trắng” Trương Xuân Linh nhìn yếu đuối mỏng manh cũng chưa hẳn yếu đuối thật. Trong nhóm nữ giáo viên trẻ này, sống thuận lợi nhất lại là “bông hoa trắng” tưởng như thuần khiết vô hại ấy: tự tay kén được đối tượng, lời nói nhỏ nhẹ mà nắm người ta gọn trong lòng bàn tay, nghe cô răm rắp.
Nhưng dù có phục năng lực “theo đuổi hạnh phúc” của cô Trương đến mấy, không có nghĩa là khi “hoa trắng” lượn đến trước mặt bêu riếu người khác, Văn Trân sẽ nể mặt.
Nghe xem toàn nói linh tinh gì đâu!
“Cô Dương tới rồi à. Từ nhà mang món gì ngon lên thế?”
Văn Trân: …
Liên quan gì đến cô?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play