Bé mờ nhạt thập niên 60 (19)

Từ khi Nhan Nham cắt đứt quan hệ với nhà họ Nhan, cô đã nhận được rất nhiều sự quan tâm và giúp đỡ từ ba cán bộ ở đội sản xuất.

Có nhiều thứ không thể hiện rõ ra mặt, nhưng một cô gái nhỏ sống một mình trong trạm y tế, không ai dị nghị, cũng chẳng ai gây phiền phức, bảo không có sự chống lưng của đội trưởng và các cán bộ thì Nhan Nham không tin.

Trong lòng cô rất cảm kích, Diệp Kỳ thường đến ăn cơm ké, cô sẽ bảo anh mang thêm phần cho mấy người ở đội bộ.

Còn ông ba, tuy cụ chẳng nói gì, nhưng chỉ cần nhìn chuyện ông lén lút thay cô trả nợ là đủ hiểu. Không lạ gì khi trong tâm nguyện của nguyên chủ lại có một nguyện vọng là báo đáp ông.

Mấy năm nay, Nhan Nham đã coi ông ba như ông nội ruột, ngày thường chăm sóc, lễ tết đến thăm hỏi, giúp cụ may áo làm giày dép là chuyện quá bình thường.

Sau khi đính hôn với Diệp Kỳ, cô cũng sẽ nhờ anh thỉnh thoảng sang thăm cụ.

Giờ đã là năm 1975, ngày thi đại học không còn xa nữa.

Nhan Nham không định sống cả đời ở thôn này, nên cô không sửa sang lại nhà cửa. Trước đó Diệp Kỳ từng đề nghị xây lại nhưng bị cô từ chối. Cô không tiện nói "vài năm nữa tụi mình sẽ rời khỏi đây", chỉ có thể lấy lý do là “nhà còn ở được, mấy năm nữa làm cũng chưa muộn.”

Bất ngờ đến quá đỗi đột ngột, không lâu sau khi kết hôn, Nhan Nham phát hiện mình mang thai.

Cô vốn không lên kế hoạch sinh con, mọi thứ cứ thuận theo tự nhiên. Giờ mang thai cũng tốt, đến khi thi đại học thì con cũng được một tuổi rưỡi rồi. Cô có thể đợi vài năm, khi con vào mẫu giáo thì đi học cũng chưa muộn.

Tối hôm ấy, Diệp Kỳ đang ôm cô chuẩn bị làm chuyện yêu đương thì bị cô cản lại:

“Hôm nay không được đâu. Hai tháng tới đều không được.”

Nhan Nham đã tự bắt mạch, hiện cô khoảng chừng hơn một tháng rưỡi, trong ba tháng đầu tốt nhất không nên sinh hoạt vợ chồng. Tuy cô có cách dưỡng thai, nhưng vẫn không thể quá liều lĩnh.

"Sao vậy?" Diệp Kỳ lo lắng hỏi, anh cứ tưởng cô khó chịu trong người.

Nhan Nham kéo tay anh đặt lên bụng mình, dịu dàng nói:

“Anh sắp làm cha rồi.”

"Anh sắp làm cha rồi? Anh sắp làm cha rồi!" Diệp Kỳ mãi sau mới phản ứng kịp, hoảng hốt bật dậy, sợ làm cô bị thương. Tay đặt lên bụng cô, định sờ mà không dám, dáng vẻ ngây ngô khiến Nhan Nham bật cười:

“Em đâu có mong manh đến vậy.”

Diệp Kỳ mừng phát khóc, vừa nghĩ đến việc sẽ có một đứa bé mang dòng máu của hai người, gọi anh là ba bằng giọng non nớt là thấy hạnh phúc đến ngây người.

Nhan Nham chẳng thèm để ý đến ông bố ngốc nghếch mới ra lò này, một lúc sau đã ngủ mất. Cô bắt đầu thấy buồn ngủ nhiều hơn, thậm chí có chút phản ứng nghén.

Từ lúc biết cô mang thai, Diệp Kỳ hận không thể nâng cô lên mà cúng, đi đâu cũng đỡ tay đỡ chân, sợ cô va chạm.

Nhan Nham: … Cảm giác như mình là Từ Hy thái hậu, còn anh là Lý Liên Anh vậy… thật không thích nổi.

Cô phải nói nhiều lần, Diệp Kỳ mới bớt làm quá.

Đội trưởng tò mò hỏi:

“Nhan Nham sao rồi? Cậu còn phải dìu nữa hả?”

Chỉ một câu hỏi mà Diệp Kỳ cười toe toét đến mang tai:

“Nhan Nham có bầu rồi, cháu sắp làm ba rồi!”

Đội trưởng: … Có cần phải vậy không? Nhưng nghĩ lại, người cô đơn luôn khát khao có người bên cạnh. Ông cũng thấy mừng cho hai đứa.

Giờ Nhan Nham khỏi cần nấu cơm luôn, ba bữa mỗi ngày đều do Diệp Kỳ làm. Dưới sự hướng dẫn của cô, tay nghề của anh cũng tiến bộ thần tốc.

Nhan Nham có "ngoại lực" trong tay, cả thai kỳ đều ổn định. Dáng người vẫn thon thả, chỉ có bụng và ngực là thay đổi.

Điều đó khiến Diệp Kỳ lo sốt vó. Người ta mang thai đều tăng cân vù vù, vợ anh sao vẫn gầy thế này? Thế là mỗi ngày anh đều nấu đủ món ngon, dỗ dành vợ ăn thêm.

Nhan Nham tuy thích sự quan tâm của anh, nhưng ăn nhiều quá cũng ngán, đành giải thích:

“Em là bác sĩ, em hiểu rõ nhất tình hình. Em với con đều khỏe. Không cần tẩm bổ quá đâu.”

Diệp Kỳ vẫn chưa yên tâm, dứt khoát đưa vợ đi bệnh viện huyện khám. Bác sĩ nói đúng như cô: mẹ con đều khỏe.

Nhan Nham tức giận:

“Anh không tin tay nghề của em à!”

Phản xạ có điều kiện, Diệp Kỳ vội vàng dỗ:

“Không phải! Anh tin em chứ, em giỏi nhất mà. Nhưng mà… các bác sĩ hay nói, thầy thuốc không tự chữa cho mình, nên anh chỉ muốn chắc ăn thôi. Với lại… em cứ mãi thon thả như thế, nhìn chẳng giống người có bầu tí nào.”

"Vì anh khen em thon thả nên em tha thứ cho anh đấy." Cô lườm anh một cái, giọng kiêu ngạo.

"Em tuyệt nhất rồi. Không chỉ thon gọn, còn ngày càng xinh đẹp." Diệp Kỳ học được kỹ năng "nịnh vợ" mà không cần ai dạy.

Nhan Nham nghe xong thì vui vẻ.

Tháng tư năm 1976, cô sinh một bé trai. Tiếng khóc vang dội, tay chân khỏe mạnh. Mỗi lần Diệp Kỳ thay tã đều bị đá vài cái.

Anh ôm mặt, chạy đến mách:

“Nó đá anh! Đá đau luôn á!”

Nhan Nham chẳng biết nên khóc hay cười:

“Con mới mấy ngày tuổi, mạnh nổi bao nhiêu chứ.”

Bé con rất ngoan, không khóc quấy, đói thì kêu a a, tè thì khóc vài tiếng, ị thì rên hừ hừ, quy luật rõ ràng, rất dễ nắm bắt. Một ông bố trẻ như Diệp Kỳ nhanh chóng thuần thục kỹ năng chăm con.

Thím Thiệu thi thoảng sang xem có gì cần giúp, nhìn thấy Diệp Kỳ chăm con khéo léo cũng ngạc nhiên vô cùng.

Sau khi con đầy tháng, nhờ có "ngoại lực", Nhan Nham đã lấy lại vóc dáng như xưa, thậm chí còn đẹp hơn. Mỗi lần cô xuất hiện là khiến Diệp Kỳ "mất kiểm soát".

Lần này, cô uống thuốc tránh thai, mấy năm tới không định sinh thêm nữa.

Tên của con là do giáo sư Hàn đặt: Diệp Hưng Nghiêu, mang ý nghĩa "sự nghiệp hưng thịnh, khôn ngoan sáng suốt". Tên ở nhà là Sỏi.

Sỏi rất dễ nuôi, từ nhỏ đã được ba ôm đi khắp nơi. Nhan Nham tự làm địu, cột con trước ngực Diệp Kỳ, hai cha con đúng là không rời nhau nửa bước.

Lúc Diệp Kỳ lái máy cày thì để con lại ở trạm y tế cho vợ trông, dù sao bé còn nhỏ, tránh gió tránh nắng thì hơn.

Nhan Nham muốn đỡ vất vả nên đã cho bé uống thuốc bổ trí tuệ và cường thân. Làm cha mẹ, ai mà không mong con khỏe mạnh, thông minh thì càng tốt.

Cục Đá không phụ lòng mong mỏi, vừa lanh lợi vừa đáng yêu, cười lên là tan chảy, khiến ba người ở đội bộ coi như cháu ruột, ông ba thì ôm chặt không muốn buông, ngay cả mấy cụ già trong lán cũng thấy tinh thần phấn chấn hơn hẳn.

Được hai người trẻ chăm sóc bao năm, thân thể và tinh thần của họ vốn đã khá lên. Giờ nhìn thấy sinh linh bé bỏng tràn đầy sức sống, càng thêm hi vọng vào tương lai.

Tình hình lúc này cũng đã dần chuyển biến. Mỗi lần Diệp Kỳ lên huyện, Nhan Nham đều nhờ anh mua thêm báo. Hai vợ chồng đọc xong thì mang sang lán cho bốn cụ đọc tiếp.

Họ đều là người tinh tường, từ vài dòng tin tức đã mơ hồ nhận ra thay đổi sắp đến.

Giáo sư Hàn nói với Nhan Nham:

“Có cơ hội thì nên học lại. Đất nước xây dựng cần nhân tài, thi đại học sớm muộn cũng sẽ trở lại.”

Nhan Nham gật đầu:

“Con biết mà, bà Hàn. Con với Diệp Kỳ vẫn đang tự học.”

Quả nhiên, vào mùa thu năm 1976, bốn vị lão nhân lần lượt được minh oan, có xe hơi từ thành phố đến đón, khiến cả làng chấn động. Ai cũng mơ hồ cảm thấy… thời thế đang đổi thay.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play