Edit: Chisana Miyuki
Sau khi Yagen rời đi, Momodori nhìn vào khay, thấy vẫn còn lại haixiên dango. Anh chỉ ngẫm nghĩ chưa đến nửa giây rồi lặng lẽ đưa tay cầm lấy.
Nửa giờ đã trôi qua, vậy mà anh cũng không ngại tốn thêm một giờ nữa để ăn cho hết hai xiên này. Thật lòng mà nói, tay nghề của Shokudaikiri Mitsutada quả thật rất tuyệt. Momodori vừa ngậm một viên dango, vừa thầm cảm thán trong lòng.
Trong khoảng thời gian này, anh có bữa nào được ăn uống tử tế, trọn vẹn mà không gặp chuyện ngoài ý muốn chưa? Hình như có, lúc Mikazuki vừa bắt đầu, nhưng chẳng được bao lâu đã bị giam giữ mất rồi.
Còn về hai lần với Higekiri và Tsurumaru… thì anh thậm chí còn không có cơ hội để ăn. Nói thế nào nhỉ, cũng coi như có tiến bộ, nhưng thật sự không nhiều lắm.
Momodori vốn chẳng phải người ham ăn gì. Dù sao thì anh cũng là đại thiếu gia, chẳng phải chưa từng nếm qua cao lương mỹ vị hay các món điểm tâm tinh xảo, nên với những thứ này, anh không có chấp niệm. Chỉ là thân phận đại thiếu gia của anh lại chẳng có gì nổi bật, nên những thứ vốn không có thì vẫn cứ là không có, chẳng thể cưỡng cầu.
Nghĩ đến những chuyện đủ để gọi là bi thương mà bản thân đã trải qua, Momodori khẽ thở dài không một tiếng động, rồi nhìn sang xiên dango còn lại, trong lòng bắt đầu đếm ngược nửa giờ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play