“Ể? Vậy là tên tội phạm ba năm trước lại xuất hiện à?”

Shirakawa Shu lấy lại tinh thần, có chút ngạc nhiên: “Đã lâu như vậy rồi, sao các cậu không nói gì với tôi?”

Matsuda Jinpei trừng mắt liếc cậu một cái: “Bọn tôi định gọi điện cho cậu đấy, kết quả là cái thằng này lại đổi số, tụi tôi có muốn cũng tìm không ra cậu đâu.”

Shirakawa Shu chột dạ: “Ế hê, thì ra là vậy…”

Thời gian đó cậu đang ở nước ngoài, đúng thật là không còn dùng số cũ nữa.

“Khi đó Tiểu Jinpei còn lén sau lưng tôi chuyển sang tổ điều tra hình sự, muốn nhanh chân hơn tôi một bước để lần ra tên tội phạm kia—ai mà ngờ được! Cái tên này không chỉ đi điều tra mà còn tiện thể… có cả bạn gái luôn rồi!”

Matsuda Jinpei lập tức kêu oan: “Bọn tôi là sau khi vụ án kết thúc mới quen nhau! Mới được mấy hôm thôi! Ba ngày!”

Sau này chuyển lại về đội cơ động, liên lạc giữa hai người cũng thưa dần, cùng lắm là đồng nghiệp, có hợp tác vài vụ án nhỏ lẻ.

Hagihara Kenji không thèm quan tâm tới lời giải thích yếu ớt kia, kéo Shirakawa Shu lại tiếp tục kể khổ: “Shirakawa à, lần này cậu phải đứng về phía tôi đấy.”

Shirakawa Shu: “Ể?”

Hagihara Kenji chỉ vào Matsuda Jinpei, tức giận nói: “Tên tội phạm đó đã gắn một quả bom hẹn giờ lên vòng đu quay, định cố ý dụ người khác lên đó để giết. Vậy mà cái tên này, rõ ràng biết là cái bẫy mà vẫn nhất quyết bước lên! Nếu không nhờ tôi kịp thời ngăn lại thì giờ chắc nó đã nổ tung như pháo hoa rồi!”

Matsuda Jinpei mất tự nhiên liếc đi chỗ khác: “Thì lúc đó tình hình cấp bách mà! Trên vòng đu quay có thể còn có người dân bình thường, tôi đâu thể cứ đứng nhìn hắn làm hại người khác được!”

Vừa nghe đến chuyện này là Hagihara lại bực: “Lúc nào cũng có cách, chứ cậu lên đó chỉ có nước chết uổng! Sau đó chẳng phải tụi mình cũng nghĩ ra cách tóm được hắn rồi sao? Nếu lúc đó cậu mà thực sự nổ banh xác, tôi thề là mỗi năm tôi sẽ đến mộ cậu để… cười cho đã!”

Matsuda Jinpei phì một tiếng: “Xì! Tôi chẳng phải vẫn còn sống đây sao! Thế cậu quên vụ lúc trước của mình rồi à? Cũng tức chết người đấy thôi!”

Hagihara Kenji: “Này, không được lôi chuyện cũ ra tính toán!”

Trong nháy mắt hai người bạn chí cốt ngày nào như "trở mặt thành thù", Shirakawa Shu giơ tay ra, hết nhìn bên này lại quay sang bên kia, nhất thời không biết nên khuyên ai trước.

“Nếu không có phác họa chân dung tội phạm mà Shirakawa cung cấp, lỡ như không bắt được tên đó thì sao?”

“Nhưng mà tụi mình đã có chân dung và cũng đã bắt được hắn rồi! Mấy giả thiết đó không tồn tại nhé!”

Hai người cứ thế cãi qua cãi lại, Enomoto Azusa bưng hai ly nước lọc đặt trước mặt bọn họ, vừa tò mò vừa mỉm cười nhìn hai người bạn của quản lý: “Hai ly nước lọc, mời hai anh dùng.”

Matsuda Jinpei nói đến khô cả miệng, lập tức bưng ly uống cạn, rồi cau mày lau miệng: “Lần này Shirakawa về mà không báo tụi tôi một tiếng, lát nữa nhất định phải để cậu đãi một bữa cho ra trò.”

Shirakawa Shu lập tức xị mặt: “Được rồi…”

Cậu lại hỏi: “Thế lớp trưởng có đến không?”

“Vợ lớp  trưởng đang mang thai, dạo gần đây cậu ấy phải chạy tới chạy lui hai bên, bận không thoát thân được. Cậu ta nhờ tụi tôi gửi lời hỏi thăm cậu.” Hagihara Kenji đáp.

“Có bầu rồi à? Vậy thì tốt quá!” Trong lòng Shirakawa Shu mừng thay, thật lòng vui cho lớp trưởng.

“Họ cưới nhau từ năm ngoái rồi đó, tiếc là khi gửi tin cho cậu thì cậu không trả lời, lớp trưởng tiếc nuối mãi.” Matsuda Jinpei bổ sung.

Shirakawa Shu tiếc rẻ: “Lúc đó tôi đang ở nước ngoài, thật sự không có thời gian để đọc mấy tin đó!”

Aaaaaa, đúng là hữu duyên thành đôi! Vậy mà mình lại chậm một bước.

“Đợi đến lúc em bé chào đời, tôi nhất định sẽ đến uống rượu đầy tháng.” Shirakawa Shu cam kết, “Dù sao tôi cũng định định cư ở Beika rồi, sau này sẽ thường xuyên ghé thăm hai vợ chồng họ.”

Chuyện lớp trưởng vừa dứt, Hagihara chống cằm, cười toe nhìn Shirakawa: “Tiểu Shirakawa này, cô nhân viên nhỏ của cậu vẫn còn độc thân chứ?”

Shirakawa Shu lắc ngón tay: “Không được, không thể.”

Hagihara Kenji tỏ vẻ đáng thương: “Tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi mà.”

Matsuda Jinpei bóc phốt: “Hoa đã có tuổi, nhưng tình duyên thì chưa nở.”

“Phụt—”

Shirakawa Shu cười phì tại chỗ.

Hagihara Kenji trố mắt nhìn Matsuda Jinpei: “Tiểu Jinpei, cậu, cậu—”

Matsuda Jinpei hừ khẽ, nhe hàm răng trắng bóng cười đắc ý: “Hagi, cậu chấp nhận số phận đi, có tôi bầu bạn với cậu mà.”

Hagihara Kenji ôm ngực, lầy lội buông giọng nũng nịu: “Tiểu~ Jinpei cậu đối xử với Kenji-chan tốt quá à~~~”

Matsuda Jinpei: … ọe

Shirakawa Shu: … phải nhịn cười, ọe

Tuy ba người đã lâu không gặp, nhưng khi ngồi lại với nhau thì vẫn thân thiết như xưa, rôm rả kể chuyện cũ chuyện mới, không khí thân mật vô cùng.

Tối hôm đó, Shirakawa Shu “chảy máu túi tiền” mời hai người ăn đồ nướng. Rõ ràng cả ba đều đã gần ba mươi, vậy mà uống nhiều rồi vẫn như trẻ con, ôm vai bá cổ cầm chai rượu hát hò, tiếng hát tràn đầy niềm vui và thoải mái.

Tận đến hơn mười hai giờ, Hagihara Kenji – người còn hơi tỉnh táo – dìu Matsuda Jinpei, vẫy tay với Shirakawa Shu dưới ánh đèn đường: “Tiểu Shirakawa bye bye~ Nhớ về đến nơi thì nhắn tụi tôi một tiếng nha~”

Shirakawa Shu mỉm cười vẫy tay: “Ừ.”

Matsuda Jinpei thì lưỡi líu lại, hỏi lắp bắp: “Cậu… sẽ không… đi nữa chứ?”

Shirakawa Shu sững lại một giây, sau đó bật cười khẽ: “Không đi nữa đâu.”

Ba người vẫy tay dưới ánh đèn, rồi mỗi người một hướng, quay về nhà của mình.

Chỉ là không hiểu vì sao, rõ ràng cùng chia tay dưới ánh đèn, nhưng khi đi xa dần, hai bóng dáng kia – dìu nhau bước đi – vẫn chìm trong ánh đèn lung linh rực rỡ giữa phố xá Tokyo.

Còn chàng trai tóc trắng cô độc lại đột ngột dừng bước, cụp mắt xuống, phát hiện bóng mình đã hoàn toàn bị bóng tối nuốt trọn, không khỏi cảm thấy trống trải.

Rõ ràng chỉ là hai con đường khác nhau, tại sao một bên sáng, một bên tối?

Sự đối lập thật quá tàn nhẫn.

“Đến cả con đường còn bất công, thì số phận sao có thể công bằng?”

Nghĩ đến đây, Shirakawa Shu ngẩn người, rồi bật cười giễu chính mình: “Từ bao giờ mình trở nên sướt mướt thế này.”

Có thể sống lại, chẳng phải đã là sự ưu ái lớn nhất của số phận rồi sao?

Vậy mà lúc nãy lại mắc kẹt trong ngõ cụt, bỗng dưng cố chấp không lý do.

Shirakawa Shu nhíu mày, đưa tay che ngực.

Có lẽ, lại là cái “sức mạnh cốt truyện” quái quỷ đó đang ảnh hưởng đến anh.

Đúng lúc này, hệ thống lại online:
“Phát hiện tâm trạng ký chủ cực kỳ tồi tệ! Đến lượt tôi ra tay rồi~ Chúng ta đi giết vài người chơi chơi nha! Thấy máu nè, thấy xác nè… tâm trạng ký chủ nhất định sẽ tốt lên nhiều lắm!”

Shirakawa Shu: “……”

Tốt lắm, tâm trạng giờ còn tệ hơn rồi.

Hệ thống vẫn không hay biết:
“Nếu ký chủ vẫn không muốn giết người, thì đêm nay vẫn còn nhiều cơ hội khác đang chờ chúng ta đó!”

Shirakawa Shu: “……”

Không cần biết những “cơ hội” đó là gì đâu, cảm ơn.

“Đêm↗đen↘ đêm↗ đen↘~~~ là lớp↘ ngụy trang của chúng ta↗~~~~~ giết↗ người↘ phóng↗ hỏa↘~~~ là cuộc↘ sống mới của chúng ta↗~~~~~”

Khi Shirakawa Shu đang yên lặng, hệ thống đột nhiên bật ca khúc “truyền cảm hứng” bằng cái giọng máy móc không cảm xúc nhưng… cảm xúc lại quá dư thừa.

Lời bài hát rõ là do nó tự chế, giọng thì khó nghe đến chói tai, nhưng lại mang năng lượng “tẩy não” kỳ quặc, khiến Shirakawa Shu không thể nghĩ đến chuyện gì khác.

Anh bịt tai, nhưng không bịt nổi âm thanh trong đầu, trước mắt tối sầm lại, suýt chút nữa là hồn lìa khỏi xác vì… tiếng hát.

Cuối cùng, anh chỉ còn biết hét lên tan nát cõi lòng:
“CÂM MỒM! Mày mà hát nữa là tao bỏ trốn khỏi Beika ngay trong đêm đấy!!”

Hệ thống lập tức câm nín, biểu hiện cực kỳ linh hoạt.

Shirakawa Shu lắc lư cái đầu vừa bị tra tấn, bước chân quay về căn hộ bỗng dưng nhanh hơn hẳn.

Cái gì mà oán hận, gì mà buồn thương, giờ hết sạch rồi!

Giờ anh chỉ muốn về nhà ngủ thôi!!

Hệ thống: He he.

—Ẩn mình, không màng công danh.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play