Không biết đã trôi qua bao lâu, vụ nổ tưởng chừng sắp xảy ra lại không hề xuất hiện. Mọi người bàng hoàng ngẩng đầu lên, khuôn mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ hoang mang của những kẻ vừa từ cõi chết trở về.

Hagiwara Kenji cúi đầu xuống, đờ đẫn nhìn quả bom đang bị mình ôm chặt trong lòng, thấy con số hiển thị trên màn hình là “0”, trên mặt cũng lộ rõ vẻ nghi hoặc.

Anh đột ngột quay đầu lại—

Shirakawa Shu vẫn còn ngồi dưới đất, cánh tay đang duỗi ra từ từ buông xuống, biểu cảm trên mặt đầy phức tạp nhưng cố giữ bình tĩnh: “Ờ… thật ra tôi định nói là, tôi đã cắt sợi dây kích nổ quan trọng nhất rồi…”

Nên dù đếm ngược có kết thúc, cũng sẽ không phát nổ.

Trong thoáng chốc, Hagiwara Kenji hoàn toàn không biết nên biểu cảm thế nào mới phải.

Anh vẫn ôm chặt quả bom, giữ khoảng cách an toàn với tất cả mọi người, giọng khàn khàn hỏi: “Thật không đấy?”

Shirakawa Shu biết rõ đối phương là bị hốt hoảng đến hồ đồ, trong lòng bỗng dấy lên chút áy náy: “Tự cậu kiểm tra là rõ ngay mà.”

Tháo bom mà không mặc đồ chống nổ à? Xem lần sau cậu còn dám không!

Hagiwara Kenji lúc này mới sực nhớ bản thân cũng là chuyên gia, vội cúi đầu kiểm tra kỹ mấy sợi dây trên quả bom, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.

“Ổn rồi.”

Anh ngồi phịch xuống đất, có thể vì kiệt sức, hoặc do adrenaline rút lui khiến chân mềm nhũn. Anh chỉ quay sang Shirakawa Shu cười cười, giơ ngón cái lên—

“Không hổ là Shirakawa của tôi!”

Shirakawa Shu cũng giơ ngón cái đáp lại, cười chửi: “Đợi lát nữa Matsuda lên, cậu chết chắc đấy!

__

Vài phút sau, Matsuda Jinpei thở hồng hộc chạy lên tới tầng 20, nhìn thấy nhóm tháo bom đang thu dọn dụng cụ, lập tức bước nhanh tới, chạy thẳng đến chỗ Hagiwara Kenji đang được mọi người vây quanh.

“Hagiwara Kenji, cậu chán sống rồi à!”

Matsuda Jinpei túm cổ áo Hagiwara Kenji, nắm đấm siết chặt, nghiến răng nghiến lợi, trong mắt tràn đầy lửa giận.

Shirakawa Shu, lúc này đã ngồi lại xe lăn, vội túm lấy cánh tay Matsuda Jinpei: “Thôi bỏ đi, để về rồi xử lý sau. Giờ lo dọn dẹp hiện trường cái đã.”

Hagiwara Kenji nhìn thấy gương mặt gần như phát điên vì lo lắng của Matsuda Jinpei, trong lòng vô cùng áy náy. Anh giơ tay lên, nghiêm túc thề: “Xin lỗi. Sau này tôi nhất định sẽ mặc đồ chống nổ!”

Tháo bom là một việc nguy hiểm, nhưng những quy tắc an toàn cần thiết thì tuyệt đối không thể xem nhẹ. Đó là kinh nghiệm đúc kết bằng máu và nước mắt của biết bao tiền bối.

Đồ chống nổ không đảm bảo chắc chắn giữ được mạng, nhưng ít nhất nếu xảy ra chuyện thật, cũng giúp nhặt được một cái xác nguyên vẹn.

Matsuda Jinpei cười lạnh, nắm đấm định giáng xuống cuối cùng vẫn không hạ được, chỉ là sắc mặt cực kỳ khó coi.

Hagiwara Kenji dè dặt nhìn anh: “Bên này vẫn còn vài thứ cần dọn dẹp. Hay là… tiểu Jinpei cậu đưa tiểu Shirakawa xuống trước đi?”

Matsuda Jinpei lạnh lùng nhìn chằm chằm: “Cậu mặc xong đồ chống nổ thì tôi mới đi.”

Hagiwara Kenji bị ánh mắt kia chiếu đến cứng người, lập tức gật đầu như gà mổ thóc: “Tôi mặc! Tôi mặc ngay bây giờ!”

Dưới ánh nhìn sắc lẹm như hổ rình mồi của Matsuda Jinpei, Hagiwara Kenji được mấy người trong đội giúp đỡ mặc lại đồ chống nổ tử tế.

Lúc này Matsuda Jinpei mới vừa lòng, đưa Shirakawa Shu xuống tầng dưới.

__

Nhiệm vụ tháo bom căng thẳng nghẹt thở cuối cùng cũng kết thúc suôn sẻ.

Sắc mặt Shirakawa Shu vẫn trắng bệch, nhưng vì lo cho bạn nên anh vẫn cố gắng nán lại chờ Hagiwara Kenji xuống an toàn.

Một thành viên đội tháo bom bước đến, cúi đầu trước Shirakawa Shu: “Cảm ơn cậu, và cũng xin lỗi về chuyện vừa rồi.”

Ý là việc họ lúc nãy ngăn cản anh, thậm chí còn nghi ngờ tinh thần của anh có vấn đề.

Lúc sau, trong quá trình dọn dẹp hiện trường, họ đã hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Quả bom hẹn giờ kia bị gắn thêm thiết bị kích nổ thủ công. Vì bên trong có quá nhiều bẫy, nên họ không thể phát hiện ra ngay. Nếu Shirakawa Shu không bất ngờ xuất hiện, rất có thể quả bom đã bị kích hoạt…

Chẳng nói đến Hagiwara Kenji, những người khác tại hiện trường cũng sẽ bị liên lụy.

Vài người trong đội xấu hổ đến đỏ cả mặt.

Shirakawa Shu thì lại chẳng bận tâm, trái lại còn đáp: “Không cần cảm ơn tôi. Nếu muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn đội trưởng của các anh. Là anh ấy đã hoàn toàn tin tưởng tôi. Hơn nữa các anh cũng thấy, anh ấy thà hy sinh bản thân chứ tuyệt đối không để mọi người bị tổn thương.”

Shirakawa Shu thực lòng không cảm thấy bản thân là ân nhân cứu mạng gì của họ, lại càng không trách họ.

Anh là một người lạ mặt đột ngột xuất hiện ở nơi đó, nếu là người bình thường ai cũng sẽ cảnh giác, không thể nào tùy tiện để anh động vào quả bom nguy hiểm kia.

Chỉ có Hagiwara Kenji mới dám để anh làm điều đó. Hơn nữa nhìn hành động tiếp theo là biết, Hagiwara Kenji vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý gánh vác hậu quả thay họ.

Nói cách khác, chính Hagiwara Kenji mới là người cứu tất cả.

“Dù sao thì, cậu vẫn xứng đáng nhận được lời cảm ơn và xin lỗi này.”

Một thành viên trong đội nói, sau đó mấy người lại cúi đầu thêm lần nữa, rồi mang theo dụng cụ lớn nhỏ rời đi.

Hagiwara Kenji cũng bước lại gần.

Vừa cởi đồ chống nổ ra, người anh đã ướt đẫm mồ hôi, mái tóc dài rủ xuống dính cả vào má. Anh vừa lau mồ hôi vừa cười toe với Matsuda Jinpei: “Tiểu Jinpei, cho tôi tờ giấy được không?”

Matsuda Jinpei mặt đen sì hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn rút một tờ giấy trong người đưa cho anh.

Hagiwara Kenji cười tươi nhận lấy, kéo dài giọng: “Cảm ơn tiểu Jinpei nha ~”

Matsuda Jinpei gầm lên đầy bực bội: “Dẹp cái kiểu dỗ con gái của cậu đi! Tôi không dễ tha thứ cho cậu vậy đâu! Chuyện này còn lâu mới xong!”

Anh khoanh tay, giọng lạnh tanh: “Tôi vừa hỏi bên Sở điều tra số Một. Là mấy tên phóng viên công bố tin bắt giữ quá sớm, khiến đồng bọn của tên tội phạm biết chuyện, nên hắn mới ấn nút kích nổ để trả thù cảnh sát.”

Càng nói Matsuda càng giận, nắm tay siết chặt: “Tôi nhất định sẽ khiến lũ lắm mồm đó phải trả giá!”

Anh quay sang Shirakawa Shu, trầm giọng hỏi: “Shirakawa, cậu có nhìn thấy mặt tên đó không?”

Shirakawa Shu nheo mắt, chắc chắn đáp: “Tuy hắn che phần lớn khuôn mặt, nhưng tôi có thể tái hiện lại tương đối chính xác gương mặt hắn.”

“Được.” Matsuda Jinpei nghiêm nghị, “Chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua. Sớm muộn gì tôi cũng sẽ lôi được hắn ra ánh sáng.”

Hagiwara Kenji vẫn cười tủm tỉm, vòng tay khoác lên vai Matsuda Jinpei, cố làm dịu bầu không khí: “Người bị hại chính là tôi đây này. Lần sau gặp hắn, để tôi ra tay là được. Tiểu Jinpei đừng tranh với tôi.”

Matsuda Jinpei hừ nhẹ, lườm Hagiwara một cái, hất vai gạt tay anh ra: “Xem cậu biểu hiện thế nào đã.”

Hagiwara Kenji không nản: “Được, lần sau cùng hành động nhé.”

Shirakawa Shu bật cười: “Vậy nhớ giúp tôi đòi lại món nợ cây gậy đánh lén nhé, đầu tôi giờ vẫn còn đau đây.”

Hagiwara Kenji lập tức nói: “Tôi vẫn thấy nên đưa cậu đi bệnh viện kiểm tra cái đã. Lỡ có di chứng thì nguy.”

Matsuda Jinpei cũng tiến lại, đẩy xe lăn của Shirakawa Shu đi về phía xe cảnh sát lớn phía sau: “Tôi dẫn cậu đi là được. Còn cậu về viết bản kiểm điểm đi.”

Shirakawa Shu đồng tình: “Tốt nhất là viết một vạn chữ, mà không đủ sâu sắc thì phạt viết lại.”

Hagiwara Kenji gãi đầu bất lực.

Đúng là thảm thật. Một lúc chọc giận cả hai người bạn thân.

Anh thở dài một hơi.

Lần sau… thật sự không dám nữa rồi.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play